Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

1.8.26

Chú em Bình Định

Đặng Trường Lưu

Có đồng chí nhỏ mười lăm

Một đêm cùng giải phóng quân công đồn

Trong cơn mưa đạn dập dồn

Một chân gẫy nát vẫn còn xông lên

 

“Anh à! Bình Định quê em

Dừa xiêm rợp bóng trùm lên thôn làng

Mời anh cứ đến Tam Quan

Hòa Nhơn biển lộng nắng vàng dừa xiêm

 

Nằm cùng một lán đêm đêm

Lại nghe em kể quê em xanh dừa

Em còn má với em thơ

Ba em ngã dưới bóng cờ đấu tranh

 

Giặc về cháy cả dừa xanh

Có bao cô bác hy sinh cùng dừa

Máu loang đỏ đất quê nhà

Đau thương gọi những mầm dừa vươn mau

 

Em theo du kích phá cầu

Mỹ càn diệt Mỹ hố sâu chông đầy

Rừng dừa nay đã “ra tay”

Máu quân cướp nước ngấm đầy vườn, sân

 

Đêm rừng gió thoảng mênh mông

Bên nhà con suối reo trong tiếng người

Nhìn trong đôi mắt sáng ngời

Tôi như thấy cả biển trời quê em

Tháng ngày ngọt nước dừa xiêm

Ngọt như lòng mẹ khắp miền đó đây

 

Một chiều nắng đọng vườn cây

Má gạt nước mắt cầm tay không rời

Tiễn con má dặn mấy lời

“Khó khăn phải ráng theo đòi anh em”

 

Xa rồi bóng má đêm đêm

Nhớ sao ngụm nước dừa xiêm quê nhà

 

Đêm ngày trên bước đường xa

Lại nghe lời má hiền hòa bên tai

Vượt qua núi thẳm sông dài

Cùng quân giải phóng diệt loài xâm lăng

 

Em cười trắng nở hàm răng

Lập lòe ánh lửa tôi châm sáng giường

Anh à! Mấy ảnh rất thương

Cứ nhè “Thằng nhỏ Hòa Nhơn” trêu đùa

 

Trăng khuya lên tự bao giờ

Rừng sâu bệnh viện giấc mơ chập chờn

Ngắm hoài chú bé Hòa Nhơn

Cười trong giấc ngủ rập rờn thảnh thơi

 

Hôm nay mất một chân rồi

Ngày mai sẽ lại về nơi xứ dừa

Nuối nhìn khuôn mặt trẻ thơ

Mà lòng tê tái, trăng mờ khi nao

 

Chắc trong giấc ngủ ngọt ngào

Em đang nghe tiếng rì rào dừa reo.

Tháng 7- 1968

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Dặm đường mưa nắng”. NXB Văn học 2021) 

26.7.26

Ghi trên đường đi

Đặng Trường Lưu

Chào Thanh Hóa, chào Quảng Xương

Ta chào những sớm mai hường trời trong

Bâng khuông nhớ mọi tấm lòng

Về, đi cháy bỏng tình thương mặn mà

 

Gió vờn mát cả lời ca

Đường ra mặt trận ai mà không vui

Nhanh nào chút nữa xe ơi

Xôn xao đất nước gọi người lập công

 

Tiếng ai thổn thức trên đồng

Phải người vẫn đợi vẫn trông mỗi ngày?

Đau thương tang tóc còn đây

Nhắn em chờ nhé một ngày mai vui

 

Đường vào như trải nắng tươi

Công trường nao nức tiếng cười thông xe

Nhìn nhau, ánh mắt say mê

Cô xung phong hẹn: ngày về

- Gớm chưa!

 

Thành Vinh trong buổi chiều tà

Trong bom đạn vẫn nở hoa anh hùng

Phố nhà mái ngói đổ tung

Ta nghe mỗi đoạn đường rung oán hờn

Mai ngày phố lại đẹp hơn

Có em nhỏ hát vang trên lề đường

 

Xe dừng vì bến phà đông

Hoàng hôn dồn bước trùng trùng quân vô

Dòng Lam, núi Quyết, bóng cờ

Giọng hò Nghệ Tĩnh đôi bờ xuyến xao

 

“Ai đi tiền tuyến thì vào”

Cảng xa sáng điện, trời cao trăng ngần

 

Ồ ra đây huyện Nghi Xuân

Thảo nào nghe tiếng Thúy Vân, Thúy Kiến

Trăng xanh tiếng hát dập dìu

Bâng khuâng lại nhớ thi hào Nguyễn Du

Nổi chìm non nước bao thu

Có nghe vùng dậy cơ đồ hôm nay

Đất bằng cho chín tầng mây

Bao Từ Hải mới ra tay diệt thù

 

Xe đi rẽ lối sương mù

Nắng lên cho biển xô bờ mênh mang

Mây quàng trắng đỉnh đèo Ngang

Ta vui bay giữa thênh thang đất trời

 

Xóm nhà ai dựng chân đồi

Dòng sông ôm ấp biển khơi chan hòa

Bom thù dội nát đồng ta

Hố bom giặc Mỹ thành ra ao bèo

 

Chân trời vi vút dương reo

Nơi đây bom dội lửa thiêu mấy lần

Êm đềm ơi giọng miền Trung

Chào em, o gái anh hùng xông pha

Chặng đường tuyến lửa ta qua

Xe đi bao phút thiết tha bao tình

 

Chào đoàn quân giữa bình minh

Rung rinh cành lá trường chinh dập dồn

Lời chào lời hẹn lập công

Xe reo giữa tiếng muốn lòng sướng vui

Vẫy nhau tròn nở nụ cười

Quân đi như thác cuộn trời xôn xao

Nước mình đánh giặc gian lao

Tự trong lòng đất cũng chao căm hờn

 

Hôm nay về lại Trường Sơn

Tiếng chim “Khắc phục” giục hơn mọi lần

12-1968

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Dặm đường mưa nắng”. NXB Văn học 2021) 

Gái đảm

Đặng Trường Lưu

Em cười, súng khoác ngang vai

Tóc thơm búi gọn em gài nhành hoa

Em đi đồng lúa reo ca

Của em tất cả quê nhà thân thương

Dập bèo mờ sáng tinh sương

Chiều vui bóng gội bên mương nước tràn

Cày bừa thẳng tắp dọc ngang

Gánh gồng đun đẩy thóc vàng níu chân

 

Dân làng gọi: Gái đảm đang

Riêng anh bảo: đóa trăng vàng là em!

Tháng 5/1967

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Dặm đường mưa nắng”. NXB Văn học 2021) 

14.7.26

Tiếng gà trên trọng điểm

Quang Chuyền

Vách đá vát hình hàm ếch

Thành một mái nhà không cần lá lợp

Bom cày trước mặt, bom quật sau lưng

Giường kê trên đá, không lo bom rung

 

Sớm tối đi, về theo mạch dây thông

Một tổ ba người, một gia đình nhỏ

Một vườn rau xanh rực trên đất đỏ

Một chiếc chuồng gà xếp đá xinh xinh

 

Bồi hồi trời trọng điểm lúc sang canh

Tiếng gà gáy nói gì cùng im lặng?

Con gà trống ri hay nhầm trăng với nắng

Con gà Đông Cảo điểm giờ không sai...

 

Tiếng quê hương nồng ấm trời mai

Giọng bổng, giọng trầm vỗ vào giấc ngủ

Rút ngắn lại bao nhiều cách trở

Anh chiến sĩ ngỡ nằm trong mái rạ, bờ tre

 

Đêm đi chữa dây biết định hướng tìm về

Yêu quá giọng trầm chú gà Đông Cảo

Giữa hai đợt bom con gà ri lại dạo

Bản nhạc rộn ràng xua tan khói bom

 

Bếp lửa cơm sôi, tiếng gà chiều hôm

Sẻ nửa bát cơm, chia ba khoanh sắn luộc

Ba đứa, ba tấm lòng, tiếng gà ràng buộc

Đêm lạnh rừng lòng vẫn ấm cho nhau...

Đường dây vi vu về nơi đâu

Vọng tiếng dây đi có tiếng gà nao nức

Đừng nghĩ nơi đây chỉ có tiếng bom không dứt

Râm ran năm tháng tiếng gà

 

Những ai đi gần, những ai đi xa

Lòng có rưng rưng nghe tiếng gà trọng điểm

Ôi tiếng gà vọng vào sâu thẳm

Lọc xanh khoảng trời mỗi buổi mai lên...

1970

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Tín hiệu văn hóa – Tín hiệu tiến công”. NXB Công an nhân dân 2005)

12.7.26

Đi trên đường mang tên Bác

Quang Chuyền

Con ngược lên đỉnh đèo

Thấy trước mặt nắng mang lời kêu gọi

Con vượt qua thung sâu vời vợi

Nghe phía sau gió giục thì thầm

 

Bên trái con bom nổ ầm ầm

Phạt cây gẫy làm cầu cho con bước

Bên phải con, đã lăn chuyển đất

Lấp quãng đường lầy cho con đi qua

 

Túi công văn bám bụi đường xa

Bụi đỏ, bụi vàng trăm miền đất nước

Nắng gió theo con về phía trước

Như đất lành gửi gắm niềm tin

 

Đường mang tên Bác Hồ nhiều vết chân in

Đi đường ấy con không lo chệch hướng

Công văn đỏ chói chang màu lý tưởng

Soi đêm dày, đường sáng, chúng con đi...

Trường Sơn 8-1970

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Tín hiệu văn hóa – Tín hiệu tiến công”. NXB Công an nhân dân 2005) 

10.7.26

Mầm sống

Vũ Hà Mai Linh

Bình yên sau chiến tranh

Thầy lại khoác ba lô tái ngũ...

 

Ngày trở về với cơn sốt triền miên

Không quật ngã trong thầy mầm sống

Ước vọng một thời bùng lên cháy bỏng

Thầy lại lên đường...

 

Không đổ máu

Không bom, đạn chiến trường

Nhưng lại trắng những đêm bên giáo án

Thầy giữ lại niềm tin trong mỗi bài thầy giảng.

 

Biển vẫn miệt mài khúc hát ru cây

Thầy vẫn thế, lặng thầm mầm sống mê say...

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996) 

Sóng

Hoàng Thanh Xuân

Sóng sông, sóng biển, sóng hồ

Sóng nào mà chẳng xô bờ ngày đêm

Riêng em cô báo vụ viên

Ngày đêm tung sóng xông lên diệt thù.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Tín hiệu văn hóa – Tín hiệu tiến công”. NXB Công an nhân dân 2005) 

7.7.26

Từ bục giảng bài

Nguyễn Lan

Anh biết em từ bục giảng bài

Cửa sổ mở song song hai lớp học

Tán lá bàng che râm ánh mắt

Những lần hai đứa nhìn nhau.

 

Bài giảng của anh thêm nặng thêm sâu

Từ khi em về giảng bài bên đó

Ngày chủ nhật trở thành ngày nhớ

Tiết giảng cuối cùng anh cứ ước dài hơn.

 

Học viên của anh: bộ đội Việt Nam

Học viên của em: bộ đội người nước bạn

Những cái tên Xom Pâu, Chum Nát

Lọt sang anh khi em gọi trả bài.

 

Đời lính bọn anh gian khổ đã nhiều

Nên càng thương những cô gái lính

Nên cứ ước tán lá bàng che nắng

Nghiêng phần nhiều bên ấy cho em...

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996) 

5.7.26

Đời thường

Vũ Hà Mai Linh

Một cây đàn thiếu dây

Cùng hai cây thước kẻ

Hồn nhiên người lính trẻ

Hát vang khúc quân hành.

 

Hạnh phúc ta vây quanh

Hát chồng lên cả nhạc

Không nhớ tên bài hát

Chỉ mường tượng vài câu

Cũng chẳng việc gì đâu

Có bạn bè phụ hoạ.

 

Lời ca xuyên kẽ lá

Ngẩn ngơ cánh chim chiều

Sao yêu quá là yêu

Những tâm hồn người lính.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996) 

3.7.26

Một giờ học

Phan Hải

Người giáo viên chỉ trên bản đồ

Cuộc hành trình những binh đoàn chiến thắng.

 

Người học viên nghiêng nghiêng đầu bạc

Như trở về những kỷ niệm đã qua

Hoà Bình, Pha Đin, Phong Thổ, Sông Lô

Phu Kút, Phu Luông, Nam Lào, Đồng Hến...

Những địa danh phương Nam trở về thương mến

Những năm đánh Mỹ hào hùng.

Qua Đồng Nai gặp Vàm Cỏ Đông

Rực rỡ cờ hoa Sài Gòn giải phóng

Nỗi xúc động trào dâng từng đợt sóng...

Anh lại đến với bản làng phương Bắc

Vẫn chưa ngừng những cuộc hành quân

Một dân tộc nửa thiên niên đánh giặc

Nên tuổi 50 mở trang giấy học trò.

 

Trên bản đồ đường hành quân đơn sơ

Người học viên già ngồi yên chăm chú

Đi suốt cuộc đời chưa về chốn cũ

Đồng đội anh gắn bó với đường dây...

 

Kẻng báo hết giờ vẫn náo nức mê say

Người học viên già lặng im bên thầy giáo

Phút nghỉ ngơi bốn bề huyên náo

Anh thấy mình vẫn trẻ tuổi đôi mươi...

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996) 

28.6.26

Hướng dây qua vườn xoài

Quang Chuyền

Ngắm hướng dây đi, con tần ngần đứng đó

Vườn xoài nhà mái lá xum xuê

 

Thấu hiểu lòng con má cầm dao đốn gỗ

Má chặt xoài mở hướng dây đi

 

Con lặng ngắm màu cây và ngắm má

Lòng rưng rưng theo hương nhựa vườn xoài

 

Con chợt thấy điều chi cao rộng quá

Trong dáng hình của má buổi chiều nay!

 

Rồi nơi này sẽ dựng dậy đường dây

Cây cột đứng bên gốc xoài buổi trước

 

Đường dây vững qua mọi miền đất nước

Chở hương xoài thơm đến mọi vùng quê

Pleiku 11-1975

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Tín hiệu văn hóa – Tín hiệu tiến công”. NXB Công an nhân dân 2005) 

Mái lán giữa rừng

Quang Chuyền

Nơi chắt chiu từng tia nắng mặt trời

Nơi gạn lọc từng dòng nước nhỏ

Nơi hun hút bốn bề rừng gió

Tiếng tắc kè thành tiếng nói thời gian

 

Giá bao giờ em đến được cùng anh

Thăm những chiều mây ghé vào mái lán

Lá lọc trăng khuya soi kỷ niệm

Dày trang nhật ký màu xanh

 

Hoa sứ trước sân mặt trời soi gương

Soi sáng những tâm hồn ca hát

Soi bếp lửa cơm thơm, nhớ cánh đồng đang gặt

Tiếng gà khuya xao xuyến ước mơ

 

Nơi quen thân chẳng biết tự bao giờ

Thuộc lối hẻm, cành cây, mỏm đá

Nơi hôm nay nhìn lại mình bỗng lạ

Năm tháng dài cần mẫn tựa bầy ong

 

Đêm mưa rừng sét nổ xé tầng không

Điện giật nhói tim vẫn ngồi đỉnh cột

Ngày bom dội cháy từng mảng tóc

Không lo tóc mình, lo liên lạc chưa thông

 

Nghe trống trận sông Bồ, Thành Huế xung phong

Hồi chuông đổ canh dài thao thức

Nghe lúa Quảng Bình reo vui náo nức

Hương mùa thơm theo lời Bác ra đi

 

Nếu đến nơi đây em sẽ nghĩ gì?

Em sẽ nghĩ như anh khi nhìn mái lán

Nơi khao khát từng dòng thơ ánh sáng

Lại bắt nguồn cho ánh sáng, dòng thơ...

 

Ơi mái lán giữa Trường Sơn đơn sơ

Mái lán hiểu những ngày im lặng

Đây cuộc sống góp phần làm chiến thắng

Đây là tầm thu nhỏ của quê hương

Trường Sơn 1-1969

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Tín hiệu văn hóa – Tín hiệu tiến công”. NXB Công an nhân dân 2005)

26.6.26

Mùa thi

Mai Hùng

Chúng mình lại về với những mùa thi

Lại hồi hộp lo âu và thiếu ngủ

Lại đợi chờ buồn vui, trăn trở

Nhưng cặp mắt nào cũng lấp lánh niềm tin.

 

Đã xa rồi nhưng dễ mấy ai quên

Tuổi học trò với mùa thi rộn rã

Tiếng trống trường và nắng hè oi ả

Cứ ngân dài theo năm tháng đi qua.

 

Tri thức cuộc đời chẳng dễ hái đầy tay

Và cuộc sống mỗi ngày thêm rộng mở

Ta bên nhau xây đời rạng rỡ

Qua mỗi mùa thi chúng mình lại lớn lên.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996) 

Lời đồng cảm

Quang Hà

Em có đủ mùa xuân chia cho hết mọi người

Bằng chính giọng nói em truyền cảm

Bằng những khoảng trời em mở ra đầy nắng

Và nụ cười có câu hát bên trong.

 

Anh đến lớp thấy mình lại hồn nhiên

Những ước vọng xa xôi em gọi về trước cửa

Chiếc xe đạp lăn trong đêm đầy gió

Em làm người giữ trẻ lại thời gian...

 

Em làm người giữ lại những niềm tin

Màu phấn trắng nói những lời đồng cảm

Sống đời thường mấy mưa mấy nắng

Em trong lành như buổi hẹn đầu tiên.

 

Anh đến lớp thấy mình như giàu thêm

Thành phố lên đèn hoa rơi trước cửa

Trái tim lính có vài lần để ngỏ

Xin một lần được nồng ấm vì em...

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996) 

24.6.26

Cuộc đời sinh sôi

Hoàng Oanh

Chào ngôi nhà bốn tầng

Đã quen rồi vẫn lạ

Bồng súng đêm tuần tra

Vầng trăng chừng xanh quá.

 

Chào con đường mới mở

Lối nào em sẽ đi ?

Cây gầy chưa đủ lá

Đã nghe gió thầm thì.

 

Chào những tầm cao mới

Cho ta hát thành lời

Tình yêu thêm cánh vỗ

Trước cuộc đời sinh sôi.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996) 

Dang rộng cánh tay

Hoa Hường

Em lại về đây với mái trường

Đã từng ấp ủ mấy yêu thương

Đã từng chôn dấu bao kỷ niệm

Của tuổi học sinh thủa học đường.

 

Cô vẫn còn đây với nụ cười tươi trẻ

Giảng cho em nghe bao sự diệu kỳ

Những kỳ tích anh hùng nhiều thế kỷ

Khi xa rồi em nhớ lắm cô ơi.

 

Gánh lo toan vất vả đời người

Lên bục giảng bỏ đằng sau tất cả

Em yêu thêm những xóm làng ruộng mạ

Yêu cánh đồng thẳng cánh cò bay.

 

Bao thế hệ đi qua và lại tới

Cô vẫn cười dang rộng cánh tay...

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)