Đặng Thanh Quang
Vẫn chạy
xuống chạy lên trên cao điểm 2000
Vác những
cột cốt thép xi măng lên đấy
Và súng đạn
máy dây và bao nhiêu thứ nữa
Nhưng
chúng tôi không phải là nhà cử tạ.
Vẫn thường
dẫm chân lên sắc lạnh đá tai mèo
Xuyên núi
xuyên rừng mấy trăm ngày không nghỉ
Nhưng
chúng tôi không phải là nhà điền kinh.
Chúng tôi
không phải nhà thể thao
Nhưng kỷ
lục của chính mình nhiều khi không ngờ nổi:
Đường dây
đứt, phải chạy ào xuống núi
Mấy phút
thôi, không thể nhiều hơn.
Có những
đêm mưa ướt sũng những căn hầm
Người
cõng máy đứng dầm trong mưa xối
Lạnh tím
người, giặc rất gần, và đói
Bao nặng
nề tưởng chất cả vào lưng.
Kỷ lục của
chúng tôi nhiều khi không thể nói
Và nhiều
khi không dễ nói thành lời
Chính
chúng tôi cũng thường đứng lặng
Mà khóc
cười mà cảm nhận đấy thôi...
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)
0 comments:
Đăng nhận xét