1.4.26

Không quên

Nguyễn Phong

Đặt chân xuống nhấc chân lên

Tưởng như có chục mũi kim châm vào

Còn khi những lúc giải lao

Tưởng chừng có kiến cắn vào khớp chân

Hành quân tôi quyết hành quân

Dù đau hơn thế một phân không lùi

Anh em đồng chí vì tôi

Đã vất vả rồi lại vất vả thêm

Một điều khắc cốt ghi tim

Tình bạn chiến đấu thiêng liêng vô cùng.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996) 

Người vui nhất là anh

Quang Chuyền

Mở xếp thư ra

Thư cất cánh như bầy bươm bướm

Thư tìm đến tay người đậu xuống

Tâm hồn người cất cánh bay lên

 

Người long lanh ánh mắt soi nghiêng

Thoáng bóng mẹ hiện về vầng trán

Người tròn miệng uống lời căn dặn

Tiếng cha già ngọt ấm đôi môi

Người tựa cây mủm mỉm miệng cười

Nụ cười chứa trăm điều bí mật

Những niềm vui sáng bừng gương mặt

Từng trang giấy chữ bay lên

Niềm vui chung đi từ nỗi vui riêng

Khiến cả chiều rừng nắng cũng cười lấp lánh

 

Nhìn đồng đội vui

Lau giọt mồ hôi

Anh chiến sĩ quân bưu thấy lòng sóng sánh

Người vui nhất là anh

Không có thư riêng lại rất lắm tâm tình...

Tây Trường Sơn 8-1970

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Tín hiệu văn hóa – Tín hiệu tiến công”. NXB Công an nhân dân 2005) 

30.3.26

Kỷ niệm về Chiến dịch Đường 9 lần thứ nhất

Đinh Tuyết Lan

Đầu Xuân Mậu Thân 1968. Mặt trận Đường 9 Nam Lào tiến sâu vào Quảng Trị. Tin tức từ mặt trận dồn dập truyền về, đường dây thông tin nối sát bước quân đi. Rất nhiều máy lẻ mở ra phục vụ cho chiến dịch.

Trung đoàn 134, bảo vệ và khai thác đường dây chọn một đội tuyên truyền văn hóa đi đến từng tổ đường dây để động viên anh em phục vụ tốt thông tin cho mặt trận phía Nam. Ngoài tiêu chuẩn là chiến sỹ có nghiệp vụ cao còn phải làm công tác văn nghệ. Thế là nhóm bốn cô gái và sáu chàng trai chúng tôi được chọn từ các đại đội lên, tập trung về Phòng Chính trị hơn một tuần tập tành tiết mục rồi lên đường ra trận.

Chúng tôi mang theo 4 khẩu súng AK, một máy lẻ, đủ cơ số đạn, gạo ăn 3 ngày; thêm nữa là ít đàn, sáo, trống, phách. Tôi là nữ nhưng biết kéo đàn accordeon nên không phải khoác súng, đeo gạo; chiếc đàn được bọc vỏ ngụy trang khoác sau lưng; ba lô cá nhân đeo phía trước. Người cồng kềnh nhất là "Thỏa voi", anh đeo súng, đạn, xẻng, ba lô, ngang thắt lưng buộc hai ruột tượng gạo, nồi niêu của cả đội và một cái trống con "vũ khí" để biểu diễn nữa. Chúng tôi đã đeo thồ như vậy và đi bộ hơn 1400km vượt đèo, lội suối. Nhưng được ra chiến trường là vui lắm rồi. Mỗi ngày hành quân khoảng 40 - 50km tuỳ theo tổ bảo vệ dây đặt trạm. Anh em ra đón chúng tôi tận cửa rừng, cách nơi ở cả chục cây số. Gặp nhau mừng lắm, vì tuy chưa biết mặt nhau nhưng cùng trung đoàn nên đã "bén tiếng" từ trước rồi.

Đường đến càng gần mặt trận là đường mòn xuyên rừng săng lẻ; phía dưới chân lúp xúp dương xỉ, nhiều loại cây nhỏ có gai và vắt. Vắt rất nhiều, chúng đứng dựng kín cả mặt đất ẩm ướt, không còn chỗ để đặt bàn chân; nhưng chúng tôi vẫn bắt kịp đoàn quân đi. Các chàng dũng sĩ tặng chúng tôi quả tắc (quýt chua), hoa rừng và lời chào hỏi thân ái:

- Em ơi! Hát "Bài ca hi vọng nhé", "Tình ca" Hoàng Việt nữa.

- Đồng hương! Hát bài quê mình ấy...!

Một sớm đang hành quân thì đội trưởng nhắn truyền lên (mỗi người chúng tôi phải đi cách nhau 10m, để tránh sát thương nhiều nhỡ dẫm phải bom bi).

- Tối nay đội sẽ "biểu diễn" cho Đại đội dũng sĩ diệt Mỹ và Bộ tư lệnh Quân khu Tiền phương xem. Chiều có giao liên đón!

Chúng tôi không phải là diễn viên. Chỉ là những chiến sĩ mới rời hầm máy, tai nghe, phích cắm vài mươi ngày, hành quân cả ngàn cây số vào đây, được nghe báo thế háo hức lạ thường.

Đồng chí giao liên người dân tộc Vân Kiều giới thiệu địa điểm biểu diễn, đó là một cái hang rất lớn, cửa hang ô tô có thể vào được. Tên hang "Dũng sĩ" là do bộ đội đặt, vì nơi đây từng là địa điểm tổ chức đại hội các dũng sỹ diệt Mỹ của Mặt trận Đường 9 lần thứ nhất, có hơn 700 dũng sỹ về dự. Sau này khi đất nước hoà bình, tôi có dịp thăm động Tam Thanh (Lạng Sơn) và gặp một sân khấu nằm sâu trong lòng núi nhưng không đẹp và ấn tượng bằng nơi chúng tôi đã "biểu diễn". Hang "Dũng sĩ" sâu hơn, cao hơn, phía trên rủ xuống nhiều nhũ đá màu sắc lung linh. Không biết bây giờ nó đã được khai thác làm điểm du lịch nào chưa? Lòng hang được chia làm hai, mỗi bên kê nhiều ghế băng do cành săng lẻ ghép lại, hang chứa được hàng ngàn người. Khi chúng tôi đến thì bộ đội - toàn là những dũng sĩ đã ngồi chật cứng các dãy ghế, tiếng vỗ tay vang lên, cả những chiếc mũ tai bèo hua hua và đặc biệt là những ánh mắt thân thương dõi theo.

Tư lệnh phó Tống Hồ Trinh, người tiểu đoàn trưởng trực tiếp đánh đồi A1 của chiến trường Điện Biên Phủ năm xưa nhận ra tôi, vì ông có biết ba của tôi. Ông cười sảng khoái, hãnh diện giới thiệu tôi với một đồng chí đứng tuổi:

- Thưa Tư lệnh! Nữ đồng chí này là con gái anh Đinh Ngọc Liên chỉ huy quân nhạc.

Thì ra ông là Tướng Lê Quang Hoà, Tư lệnh chiến dịch. Ông mỉm cười và bắt tay toàn đội. Bàn tay to dày và ấm áp tình cha. Buổi biểu diễn tràn ngập tiếng vỗ tay. Có lẽ không phải vì thành công của nghệ thuật mà vì chúng tôi đều là những chiến sỹ trẻ. Tôi xếp đàn, chuẩn bị lên hát đồng ca thì Tư lệnh đến bên:

- Con gái bố Liên có biết bắt moduya1 không? Bác trao cho cháu nhiệm vụ quan trọng này, hoàn thành tốt nhé - Rồi rất tự nhiên, ông dắt tôi ra giữa sân khấu giới thiệu:

- Nữ đồng chí Tuyết Lan, bộ đội Thông tin sẽ bắt nhịp cho chúng ta hát bài "Giải phóng miền Nam". Các đồng chí có đồng ý thì vỗ tay nào!

Quên hết thẹn thùng, ngượng nghịu, tôi giơ cao tay bắt nhịp cho tất cả cùng hát. Đứng bên tôi là vị Tướng "huyền thoại" vỗ tay giữ nhịp hát theo.

Sau này cuộc đời có những kỷ niệm và thành công nho nhỏ, nhưng tôi mãi mãi ghi nhớ những ngày tháng trong quân ngũ đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ đó; giữ mãi hình ảnh vị Tư lệnh mặt trận nhân hậu, quả quyết đã tiếp cho tôi sức mạnh, niềm tin hoàn thành một nhiệm vụ đặc biệt. Lúc đó tôi mới là cô gái Hà Nội 19 tuổi.

Đ.T.L

15-8-2004

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Tín hiệu văn hóa – Tín hiệu tiến công”. NXB Công an nhân dân 2005)

------------------------------------

1 Mơduya (mesure) – tiếng Pháp: bắt nhịp hát. 

28.3.26

Ra trận

Nguyễn Phong

Yêu anh chiến sĩ thông tin

Ngày đêm bủa sóng giữ gìn quê hương

Hôm nay chuẩn bị khẩn trương

Ngày mai dây máy lên đường vào Nam

Quân đi như nước dâng tràn

Dù bao gian khổ khó khăn xá gì

"Yên tâm vững bước mà đi"*

Vì ngày thống nhất quản gì đường xa

Đường dài gian khổ xông pha

Ngày mai Nam Bắc một nhà vui chung.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)

-----------------------------------------

* Lời một bài hát thời chống Mỹ - “Tiễn anh lên đường” của Nguyễn Văn Tý. 

Gửi bạn

Sông Hương

Anh nằm nghe sóng ngoài kia

Nén nhang cháy đỏ

Đêm hè rưng rưng

Bên đài liệt sĩ giữa rừng

Đêm nay như có anh cùng tri âm

Các anh nằm xuống âm thầm

Hoà thành nhựa sống ươm mầm non tơ

Hòn Dung giờ đã khác xưa

Ngàn cây xanh tốt che mờ bốt gai

Bâng khuâng

Thức hết đêm dài

Lắng nghe từ đất

Tiếng ai vọng về.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996) 

26.3.26

Mẹ

Sông Hương

Chiều nay thấy mẹ gội đầu

Tóc xanh đã bạc một màu gió sương

Giật mình càng nghĩ càng thương

Cuộc đời mẹ, cả cung đường gian nan

Hoàng hôn nắng đã sắp tàn

Mái đầu mẹ gội muôn vàn sợi thương

Con đang đi dở con đường

Biết thương mẹ, chỉ biết thương tấm lòng

Có viên ngọc ước mà mong

Tóc mây xanh lại nắng hồng ban mai

Ngày thêm rộng tháng thêm dài

Con về gặp mẹ lược cài tóc xanh.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996) 

Làng sen

Sông Hương

Con về quê Bác Làng Sen

Bâng khuâng như lạ như quen buổi nào

Tần ngần vạt đất bờ ao

Còn in bóng Bác năm nào về thăm

Cao cao một mảnh trăng rằm

Rưng rưng nỗi nhớ thương thầm Bác ơi

Bác đi xa một phương trời

Sen thơm tình Bác cho đời thơm hương.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)


24.3.26

Nhịp chuông điện thoại trong nhà Bác

Quang Chuyền

Lặng im rồi chiếc máy

Lặng im rồi tiếng chuông

Bác ra đi để lại

Chiếc máy trong đời thường

 

Con đã đi nhiều phương

Rong ruổi đường đánh giặc

Con từng mang nhịp chuông

Âm vang từ nhà Bác

 

Chiếc máy màu sơn biếc

Giản dị niềm tin yêu

Con tưởng nghe tiếng Bác

Còn âm vang mọi miền.

 

Theo đường dây xanh đỏ

Tình người về xa xăm

Cả biển trời hội tụ

Trong từng hồi chuông ngân

 

Người lo cho bữa ăn

Ca ba trong xưởng máy

Trường học chưa đủ giấy

Trán người còn vết nhăn

 

Đêm chúng con hành quân

Người dõi theo từng bước

Thơ Người mừng mùa xuân

Ấm vào lòng đất nước.

 

Hồi chuông ơi thao thức

Rung mái đầu bạc phơ

Người đã ngủ hay chưa

Mà chuông còn reo mãi...

 

Ơi nhịp chuông điện thoại

Ấm vọng vào không gian

Như chưa hề dừng lại

Như chưa hề lặng im...

Tháng 5 năm 1980

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000) 

Chúng tôi vẫn hành quân

Quang Anh

Tháng năm này chúng tôi vẫn hành quân

Cuộc hành quân sau Sài Gòn ngày

Ba Mươi Tháng Tư đoàn tụ

Cuộc hành quân sau biên giới Tây Nam đẫm máu

Chìm nổi Trường Sa,

Ngang dọc Cao Bằng...

 

Tháng năm này chúng tôi vẫn hành quân

Như những ngày Chi Lăng,

Như những đêm Hàm Tử,

Chúng tôi góp những ngôi sao làm Ngân hà Đất nước

Góp những dòng sông để chảy đến ngọn nguồn.

 

Tháng năm này chúng tôi vẫn hành quân

Câu ca dao của mẹ chúng tôi mang theo

Nụ cười của mẹ chúng tôi mang theo

Chúng tôi mang theo Tuổi sáu mươi của mẹ

vẫn âm thầm vất vả...

 

Vẫn gió núi mưa nguồn, vẫn đèo mây dốc đá,

Chúng tôi xanh gầy trên da thịt mẹ cho

Chúng tôi hồng hào trên da thịt mẹ cho

Đất của mẹ chúng tôi ôm trước ngực.

 

Biên giới bây giờ là buồn vui Tổ Quốc

Tuyến một bây giờ là những hàng cột mốc

Chúng tôi tựa vào đây...

 

Chúng tôi tựa vào đây để được mang đúng tuổi tên

mình không lẫn vào ai khác

Chúng tôi tựa vào đây để thương người đã khuất

Để thương chính đời mình

Để yêu và để ghét

Để không phải nói nhiều lời...

 

Để bao giờ chúng tôi cũng được thảnh thơi

khi nghĩ về Tổ Quốc

Ngọn cỏ dưới chân,

Cánh chim vỗ lưng trời...

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)

21.3.26

Tin buồn

Chi hội truyền thống Phòng Quân lực – Hội truyền thống Thông tin Hà Nội vô cùng thương tiếc báo tin:

Đồng chí Đại tá PHẠM THỊNH

Sinh năm 1933; nguyên quán: Xã Minh Thuận, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định (nay là xã Vụ Bản, tỉnh Ninh Bình); trú quán: Số nhà 14, ngõ 20, phố Trần Quý Kiên, phường Cầu Giấy, TP Hà Nội; đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam; hội viên Chi hội truyền thống Phòng Quân lực, Hội truyền thống Thông tin Hà Nội; nguyên Trưởng ban Quân số, Phòng Quân lực, Bộ Tham mưu Binh chủng Thông tin liên lạc; đã nghỉ hưu.

Huy chương Quân kỳ Quyết thắng; Huy chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhất, Nhì, Ba; Huy hiệu 70 năm tuổi Đảng.

Đồng chí đã từ trần hồi 13 giờ 25 phút ngày 20-3-2026, tại Bệnh viện E Hà Nội. Lễ viếng từ 07 giờ đến 08 giờ 30 phút ngày 22-3-2026, tại Nhà tang lễ Bộ Quốc phòng (số 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội). Lễ truy điệu và đưa tang từ 08 giờ 30 phút đến 09 giờ ngày 22-3-2026; an táng cùng ngày tại Công viên nghĩa trang Thiên Đức, tỉnh Phú Thọ.

Chi hội truyền thống Phòng Quân lực – Hội truyền thống Thông tin Hà Nội kính báo.