1.6.26

Chúng tôi mãi còn anh

Lam Giang

Người lính già đứng trước hàng quân

Mái tóc điểm sương Ba mươi năm cách mạng

Đôi mắt dừng khoảng nắng

Nụ cười hằn in tháng năm...

 

Nụ cười không dấu nổi nét buồn

Người lính già nói những lời tạm biệt

Vai áo mỏng đội quân hàm đỏ nắng

Phút lặng im đọng lại giữa hàng quân.

 

Những gì trong anh đã mất, vẫn còn?

Câu chuyện gọi những miền xa lắc

Những tết không cơm những mùa không đất

Người bạn anh nằm lại cuối rừng lim...

 

Chúng tôi trong đội ngũ lặng im

Lời anh nói thấm sâu lồng ngực

Lời trăn trở của những người đi trước

Nghe cồn cào như đất nước gọi tên.

 

Giản dị chân tình như lúa như khoai

Lời anh dặn chúng tôi xin nhớ

Đội ngũ ngày mai không còn anh nữa

Nhưng trong mỗi cuộc đời chúng tôi mãi còn anh...

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996) 

Trước thành phố và em

Lam Giang

Mười mấy năm xa em và thành phố

Biết chưa thể khác đi mà thương em quá thôi

Mười mấy năm xa em và thành phố

Nỗi đợi chờ đâu chỉ đầy vơi.

 

Những bức thư phập phồng ngực áo

Anh vẫn lặng im cùng đội ngũ thẳng hàng

Chút tư riêng vòng vèo nỗi nhớ

Anh để quên năm tháng dọc lối mòn.

 

Mười mấy năm xa thành phố và em

Lời yêu thương thầm thì đầu súng

Có những phút thảnh thơi nhớ em không giữ hết

Cứ muốn chạy ùa về...

Nhưng chưa thể, bạn bè anh còn kia

Người đang trên mặt đường người nằm trên

sườn dốc

Không phải nói nhiều đến Nhân dân, Tổ quốc

Một ngọn cỏ nơi này đủ trăn trở lòng anh.

 

Mười mấy năm xa thành phố và em

Anh cũng muốn được về nơi ấy

Được dắt tay em vòng vèo các ngõ

Thả hồn mình lơ lửng dưới trăng lên...

 

Anh cũng muốn được về nơi ấy

Bơi mệt nhoài ngang dọc những triền sông

Hôn ngạt thở vầng trán em xa cách

Cắn ngập răng miếng bánh mẹ rán giòn.

 

Nhưng không thể đồng đội anh còn đấy

Lời hứa mất còn đâu phải để mà quên

Những lồng ngực đang áp vào biên giới

Nói hộ lòng anh trước thành phố và em.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996) 

30.5.26

Có một chiều như thế Nha Trang

Nguyễn Thu Hường

Có một chiều như thế Nha Trang

Anh cùng em trong biển xanh lộng gió

Bao ước mong lời yêu thương anh ngỏ

Có nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ về em.

 

Lời yêu đầu anh đã thốt lên

Bao chất chứa của một thời vụng dại

Bong bóng trời cớ sao nổi mãi

Cơn mưa nào chứng kiến buổi đầu tiên.

 

Và chiều nay anh lại nắm tay em

Không phải của thời ngày xưa ta đuổi bắt

Bao chất chứa của những ngày đi học

Để bây giờ anh được nói lời yêu.

 

Biển chiều nay sẽ rộng hơn nhiều

Và sóng cũng xanh từng đôi như thế

Một chiếc lá làm thuyền em thả dế

Chở mình vào bờ bến yêu thương...

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)

Em là

Nguyễn Thu Hường

Em không là biển bao la

Cũng không là lớp sóng xa vỗ bờ

Cũng không vô tận nguồn thơ

Cũng không hẹn những bất ngờ trong anh

Quê mình xa khuất non xanh

Em - ngôi nhà nhỏ cho anh tìm về...

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)

28.5.26

Tưởng là bồng lai

Đỗ Hiển

Ngồi xem múa hoa Chăm pa

Giật mình anh tưởng như là chiêm bao

Diệu kỳ em múa đó sao

Đôi bàn tay nhỏ khác nào cành hoa

Chập chờn cánh bướm bay xa

Mênh mông câu hát bao la tình người

Đôi môi em chúm chím cười

Long lanh ánh mắt sáng ngời bình minh

Nhẹ nhàng đôi gót chân xinh

Dập dìu nhịp múa bồng bềnh cánh hoa.

 

Ngắm em múa hoa Chăm pa

Ngẩn ngơ anh tưởng đây là bồng lai...

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)

Núi đồi vui cùng

Đỗ Hiển

Rải dây vượt núi băng rừng

Ánh sao in bóng giọt sương bên đường

Màn đêm giăng tối như bưng

Căng tròn đôi mắt dò từng bước chân

Dù bao gian khổ khó khăn

Thông tin vẫn quyết góp phần lập công

Đến giờ pháo lệnh xung phong

Chuông reo máy tốt dây thông kịp thời

Lệnh truyền đi khắp mọi nơi

Ta vui thấy cả núi đồi cùng vui

Quanh mình lộp bộp sương rơi

Long lanh ánh mắt sáng ngời trong đêm.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)

26.5.26

Ba có hay chăng

Tạ Quang Vũ

Hai mươi mốt năm qua

Chưa một lần con gọi nổi tên ba

Cổ ứ nghẹn mắt nhạt nhoà con trẻ

Hai mươi mốt năm qua con tìm cha trong mẹ

San sẻ cùng người bao nỗi đắng cay.

Hai mươi mốt năm rồi ba ơi có hay

Con thèm lắm vòng tay ba bồng ẵm

Thèm đến cồn cào hơi ấm tim ba.

Hai mươi mốt năm qua

Thời gian níu còng lưng mẹ

Suốt cuộc đời giành cho con trẻ

Lệ chảy nhiều ôi mắt mẹ giếng sâu.

Chiến tranh qua rồi ba ở đâu?

Miền đất nào nghìn thu ba yên nghỉ?

Ước mơ một ngày con tìm về bên mộ chí

Trong nỗi nhớ nghẹn ngào con gọi tên ba.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)

Giao mùa

Tạ Quanng Vũ

Đông lại về thương mẹ quê xa

Cái lạnh buốt da tuổi già chống đỡ

Mái tranh nghèo ngày đi con lợp dở

Chắc bây giờ gió rét ghé thăm.

 

Bên ướt mẹ nằm, bên ráo con lăn

Câu ca dao oằn trong con nỗi nhớ

Đời mẹ nghèo nhưng giàu trăn trở

Có bao giờ mẹ san sẻ cùng con!

 

Đông lại về thương mẹ thiếu chăn

Thiếu vắng con những đêm tròn trong lòng mẹ

Tuổi hai mươi con bỗng thành đứa trẻ

Khóc vỡ oà khi hiện diện mùa đông.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)

24.5.26

Chia nửa vầng trăng

Lê Quốc Minh

Buổi anh đi chia nửa vầng trăng

Anh một nửa và em một nửa

Nửa anh đi đỏ trời thương nhớ

Nửa em về tím nỗi chờ mong.

 

Mai xa rồi anh có nhớ gì không ?

Sao câu hỏi cứ làm anh bối rối

Nói gì đây mai ngày lên biên giới

Biết mấy cánh rừng che khuất bóng em.

 

Đan vào nhau mười ngón tay mềm

Lời yêu thương nồng nàn qua ánh mắt

Trăng sáng quá em thẹn thùng cúi mặt

Sợ vầng trăng soi rõ má em hồng.

 

Trắng đêm nay ta chia nỗi chờ mong

Nửa chia li nửa vầng trăng chờ đợi

Anh đi xa vấn vương lời em hỏi :

- Mai xa rồi anh có nhớ gì không?...

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)

Sương trên lá

Lê Quốc Minh

Đêm nay ngồi bên nhau

Ngày mai mình đôi ngả

Gió đưa hương ngọt ngào

Sương buồn rơi trên lá.

 

Khuya nay anh xa rồi

Làm sao em ngăn được

Lệ thấm mặn bờ môi

Nhạt nhoà đôi mắt ướt.

 

Mình chẳng nói điều gì

Chỉ lặng nghe tiếng gió

Tiếng con tim thầm thì

Hoà trong từng hơi thở.

 

Ngày mai nơi miền xa

Vui bàn chân anh bước

Nối tiếp bước ông cha

Anh đi vì non nước.

 

Gửi lại em quê nhà

Những chiều vàng nắng hạ

Sương buồn rơi trên lá

Khi chúng mình xa nhau.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)