17.9.26

Chuyện hai người anh hùng

Đặng Trường Lưu

Có một đôi trai gái

Tuổi mười bảy, mười lăm

Cấp hai vừa học xong

Về tham gia sản xuất

 

Người con trai xóm Bắc

Có dòng sông xanh trong

Có nhịp cầu cong cong

Bên lèn cao chót vót

 

Người con gái xóm Nam

Có giếng tròn xanh thẳm

Với một bãi cát vàng

Biển lúa vờn trong nắng

 

Xóm Bắc và xóm Nam

Cùng nghe chung nhịp trống

Mỗi buổi mai đi làm

Gặp nhau trên đồng ruộng

 

Chàng trai sang xóm Nam

Chở cát về xóm Bắc

Xây nhà kho hợp tác

Lúa mùa này hẳn tăng

 

Phong trào đà phát động

Xây nhà tắm, nhà tiêu

Cô gái sang xóm Bắc

Đá nung vôi cần nhiều

 

Một hôm hai anh chị

Gặp nhau trên đường về

Cô gái bị hỏng xe

Chàng trai dừng chữa giúp

 

Giữa đồng quê nắng đẹp

Mắt nhìn nhau thẹn thùng

Có đôi chim giữa đồng

Đuổi nhau, đùa trong nắng

 

Qua bao ngày bao tháng

Hai xóm cùng đi lên

Nhập thành một hợp lớn

Hai người quen, càng quen

 

Những đêm vui thủy lợi

Hai người hò đối nhau

Trăng đùa nước lao xao

Nỗi niềm như trăng ấy

 

Bạn bè trêu cô gái

“Cát vôi phải một nhà”

Cô gái cười má ửng

Mơ một ngày, gần, xa...

 

Hợp tác cần kỹ thuật

Liền chọn cả hai người

Đi học Trường Năm tấn

Cho lúa màu thêm tươi

 

Một năm rồi hai năm

Sau khi rời tay bút

Chàng học sinh ngày trước

Giờ bí thư thanh niên

 

Còn cô gái của anh

Giờ là cô đội trưởng

Yêu chẽn lúa đồng xanh

Như người cô tơ tưởng

 

Và ngày kia tới rồi

Chàng trai ra nhập ngũ

Đi diệt loài man rợ

Cho xóm làng yên vui

 

Tạm biệt người yêu nhé

Đợi anh về, đợi anh

Dù có mòn năm tháng

Dù anh không nguyên lành

 

Chào đồng xanh, ở lại

Một ngày mai ta về

Lúa đồng như vẫy mãi

Rì rào theo anh đi

 

Cô gái người xóm Nam

Tiễn chàng trai xóm Bắc

Mà lòng những gửi thầm

Theo người đi đuổi giặc

 

Anh cứ đi, đi nhé

Dù bao năm, bao ngày

Mong anh đi mạnh khỏe

Đừng quên người hôm nay

 

Đông qua rồi xuân tới

Chim phương xa bay về

Rừng Trường Sơn xanh lợi

Suối dài ca say mê

 

Chàng trai của làng quê

Lớn lên trong chiến đấu

Như nỗi niềm nung nấu

Giặc chưa tan, chưa về

 

Ôi con đường ra trận

Từng bước thấy dập dồn

Nhìn trời sao lấp lánh

Như ánh mắt người thương

 

Đâu đồng quê bát ngát

Dài theo cánh cò bay

Trên bờ đê dào dạt

Tiếng ai vờn trong mây

 

Anh không quên người cũ

Bao tháng năm rộn ràng

Bao yêu thương nhắn nhủ

Những bước dài băng băng

 

Ôi Trường Sơn vời vợi

Những dải rừng bao la

Ai ngờ nơi tụ hội

Quân vào như thác ca

 

Một hôm đi chiến dịch

Giữa đoàn quân trùng trùng

Chàng trai đâu ngờ được

Lại gặp người yêu thương

 

Cô gái người xóm Nam

Một năm sau tình nguyện

Đoàn thanh niên sẵn sàng

Được điều vào Hỏa tuyến

 

Hai người yêu gặp gỡ

Bõ những ngày xa nhau

Bao vui mừng hớn hở

Họ lặng nhìn giây lâu

 

Anh hỏi chuyện quê nhà

Chuyện phong trào hợp tác

Cô nghẹn ngào nước mắt

Báo tin buồn xót xa

 

“Em và mẹ của anh

Một đêm sao vằng vặc

Bỗng... nổ rền bom giặc...”

...

Anh thấy trời đảo quanh.

 

Gặp nhau trong chốc lát

Chiến dịch gọi dồn chân

Nỗi căm hờn nén chặt

Lại xa người yêu thân

 

Hai người đi hai ngả

Nhưng cùng một chiến trường

Vẫy nhau bằng cành lá

Cài trên vòng ngụy trang

 

Rừng Trường Sơn nắng dội

Những dốc đèo chon von

Đoàn quân đi vời vợi

Như nước dòng Sê-pôn

 

Cô gái quân tình nguyện

Nhận nhiệm vụ làm đường

Cho xe vào hỏa tuyến

Lệnh vô cùng khẩn trương

 

Cả ngày và cả đêm

Chặt cây rồi phá đá

Lót đường cho xe lên

Niềm vui quên vất vả

 

Có nhiều hôm quân giặc

Cho máy bay phá đường

Máu hòa trong bụi cát

Những đồng chí tử thương

 

Con đường ra mặt trận

Không chỉ nghĩa con đường

Mà bằng bao uất hận

Là máu thịt, là xương

 

Đau thương không chùn bước

Máu đổ càng lớn lên

Lửa bom tôi hồn thép

Bao người con chí bền

 

Có những đêm rầm rập

Xe vào rung ánh trăng

Đây con đường Thống nhất

Đây con đường vinh quang

 

Như con chim trời cao

Cô gái lòng khấp khởi

Qua những ngày quan lao

Đi nhận công tác mới

 

Ơi con sông cái suối

Trong ngần như tiếng ca

Suối ơi cho ta gửi

Niềm vui về quê xa

 

Này con chim xanh xanh

Bay qua rừng tre mát

Nhớ mang về Khe Sanh

Người yêu ta, tiếng hát

 

Được chuyển sang bộ đội

Cô gái càng vui hơn

Trên điều cô phục vụ

Tại một trạm cứu thương

 

Ở cạnh bên mặt trận

Nghe pháo dội bom gầm

Suốt ngày đêm rung chuyển

Đất đá tung đầy hầm

 

Thương binh vào chật trạm

Có đồng chí cụt chân

Bị sức ép mê man

Giữa vô vàn chiến thắng

 

Suốt ngày cô lo lắng

Băng bó cho anh em

Một ngụm nước giữa đêm

Ngọt ngào tình đồng chí

 

Tháng ngày không phút nghỉ

Việc dồn như đưa thoi

Cô gái dệt nguồn vui

Giữa bao người đằm thắm

 

Trạm cứu thương mặt trận

Nhận danh hiệu anh hùng

Cô gái quê đồng ruộng

Được tặng thưởng huân chương

 

Cô được về hậu cứ

Dự đại hội mừng công

Không ngờ cô lại gặp

Người yêu mình ngóng trông

 

Ôi lớp người trẻ tuổi

Như vô vàn cánh chim

Hôm nay về đại hội

Niềm vui đầy con tim

 

Họ bồi hồi xúc động

Máu dồn lên bừng bừng

Rừng xanh vàng nắng đọng

Năm tháng tròn thủy chung

 

Họ lại kể cho nhau

Những ngày qua công tác

Nghĩ tới ngày mai sau

Lòng họ vui dào dạt

 

Họ nhớ về xóm nhỏ

Quê nhà vẫn chờ mong

Cả hai cùng đau đớn

Vì còn vết thương lòng

 

Rồi họ đổi cho nhau

Hoa hồng trong đại hội

Ngày chia tay đã tới

“Anh lại về nơi đâu?”

 

Cô băng rừng vượt suối

Vượt bao núi bao đèo

Lại trở về mặt trận

Cùng đồng đội thương yêu

 

Lại những ngày phục vụ

Cô như người mẹ hiền

Đêm đêm nâng giấc ngủ

Từng đồng chí anh em

 

- Ngủ đi cho lại sức

- Ăn đi cho mau lành

Thìa cháo hoa thơm nức

- Ăn thêm nào, ơi anh!

 

Trận đánh đã nửa đêm

Vẫn còn nghe ác liệt

Mệnh lệnh trên phải diệt

Trước khi trời bình minh

 

Chàng trai nhận nhiệm vụ

Mang thủ pháo trườn vào

Diệt bằng được hỏa điểm

Bóng chàng như tên lao

 

Ôi mẹ già, em dại

Đêm nay con trả thù

Dưới làn đạn mịt mù

Anh nghiến răng lao tới

 

Dưới kia từng đồng đội

Mắt dõi nhìn theo anh

Ơi người con dũng cảm

Sắp tới rồi, vượt nhanh

 

Bỗng một loạt đạn nổ

Anh gục xuống chân gò

Máu từ tim xối xả

Anh ngất trong đợi chờ

 

Trong một phút phân vân

Chờ chỉ huy cho lệnh

Đạn vẫn nổ ầm ầm

Phun ra từ hỏa điểm

 

Từ chiến hào bên phải

Bỗng một người lao lên

Trong ánh lửa pháo rền

Lại người con gái ấy

 

Cách trận đánh hai ngày

Được điều theo chủ lực

Đơn vị cô phối hợp

Diệt đồn thù đêm nay

 

Và bất kể hiểm nguy

Cô lao vào cấp cứu

Đạn thù đan chíu! chíu!

Cô trườn lên được gò

 

Trên đầu pháo vẫn rít

Đất đá tung rào rào

Cô gái qua ánh lửa

Nhận ra người hôm nao

 

Cô vội vàng băng bó

Lòng nghẹn ngào quặn đau

Anh trong cơn mê tỉnh

Nghe tiếng người quen sao

 

Và anh đã nhận ra

Người yêu mình vẫn đợi

Cô gái còng lưng vội

Cõng anh về phía ta

 

Một đoạn hào trước mắt

Cô vội đặt anh nằm

Quay nhìn về đồn giặc

Mắt rực lửa hờn căm

 

Chàng trai như chợt tỉnh

Nghe súng nổ rung trời

Vội chống tay chồm dậy

Nhưng sức kiệt quá rồi

 

Chỉ tay về hỏa điểm

Anh nói gì không nghe

Nén buồn trong tiếng nấc

Lòng cô ngàn tái tê

 

Cô gái ôm lấy anh

Và nhìn anh, nhìn mãi

Bao tháng năm chờ đợi

Một ngày mai trong lành

 

Hôn người yêu lần cuối

Vụt quay ra khỏi hào

Cô nhặt quả thủ pháo

Ngước nhìn bầu trời sao

 

Vĩnh biệt thôi, tất cả

Những con người yêu thương

- Ôi bầu sao xa lạ

Sao giống trời quê hương

 

Trong bóng đêm rực lửa

Lồng lộng một nữ thần

Cao hơn rừng hơn núi

Niềm tin tràn mênh mông

 

Trận địa bỗng im lìm

Pháo ngừng trong một phút

Bỗng bóng cô lao vút

Vào hỏa điểm không tên

 

Một tiếng gầm chuyển đất

Khói lửa tung mịt mù

Cái gai đà nhổ bật

Xung kích vọt lên bờ

 

Xác người nữ cứu thương

Không tìm ra một mảnh

Quanh hỏa điểm lộ thiên

Máu quân thù từng rãnh

 

Các chiến sĩ nhìn nhau

Tim từng người bóp chặt

Người con gái nơi đâu?

Có người rơi nước mắt...

 

Chàng trai được về viện

Nhưng máu mất quá nhiều

Anh cố nhìn tường tận

Từng đồng chí thân yêu

 

Lại hiện về vời vợi

Cánh đồng vàng quê hương

Những mái tranh mờ khói

Và dòng sông thân thương

 

Bãi cát vàng giếng nước

Lèn đá vôi quê nhà

Đâu những ngày da diết

Mối tình đầu sâu xa...

 

Trong giây phút cuối cùng

Lại thấy em, thấy mẹ

Và tiếng bom nổ xé

Lửa cháy, trời mông lung

 

Mắt từ từ khép lại

Anh vĩnh biệt mọi người

Trong túi anh vẫn thấy

Đóa hoa hồng đỏ tươi

 

Trời phía Đông bừng sáng

Nhiệm vụ đã hoàn thành

Gương chiến đấu dũng cảm

Của hai người lan nhanh

 

Rừng Trị Thiên nắng tỏa

Đồi núi vời tiếng rung

Suối reo như mãi kể

Chuyện hai người anh hùng

 

Ngày mai xông ra trận

Chiến thắng lại giòn hơn

Vì trong từng viên đạn

Nén thêm bao căm hờn

 

Đêm nay nằm trong viện

Nghe đồng chí thương binh

Một mắt băng kể chuyện

Hai người yêu hy sinh

 

Trận Cồn Tiên bốc lửa

Anh diệt ba xe tăng

Một quả mìn định hướng

Mỹ chết gần một trăm

 

Không may một mảnh đạn

Cướp mắt trái anh rồi

Trong phút giây im lặng

Tôi thấy tim bồi hồi...

 

Đêm nay cùng không ngủ

Nghĩ tới chuyện hai người

Ngoài rừng đôi “Chót bóp”

Bay gần nhau lắm rồi

 

Anh bảo tôi “Kháng chiến

Có biết bao anh hùng

Ngày giặc thua đang đến!”

 

Trời đã hừng phương đông

Viết tại Quân y viện 68, Tây Thừa Thiên, tháng 7 - 1968

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Dặm đường mưa nắng”. NXB Văn học 2021)