4.4.26

Viết khi đọc báo

Đặng Thanh Quang

Vẫn chạy xuống chạy lên trên cao điểm 2000

Vác những cột cốt thép xi măng lên đấy

Và súng đạn máy dây và bao nhiêu thứ nữa

Nhưng chúng tôi không phải là nhà cử tạ.

 

Vẫn thường dẫm chân lên sắc lạnh đá tai mèo

Xuyên núi xuyên rừng mấy trăm ngày không nghỉ

Nhưng chúng tôi không phải là nhà điền kinh.

 

Chúng tôi không phải nhà thể thao

Nhưng kỷ lục của chính mình nhiều khi không ngờ nổi:

Đường dây đứt, phải chạy ào xuống núi

Mấy phút thôi, không thể nhiều hơn.

 

Có những đêm mưa ướt sũng những căn hầm

Người cõng máy đứng dầm trong mưa xối

Lạnh tím người, giặc rất gần, và đói

Bao nặng nề tưởng chất cả vào lưng.

 

Kỷ lục của chúng tôi nhiều khi không thể nói

Và nhiều khi không dễ nói thành lời

Chính chúng tôi cũng thường đứng lặng

Mà khóc cười mà cảm nhận đấy thôi...

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996) 

Vườn dừa ươm

Đặng Thanh Quang

Sau nhà thủ trưởng có một vườn dừa ươm

Những chồi non bật lên từ đất cát

Thủ trưởng khum bàn tay khoát nước

Trưa hanh hao cơn gió đứng im lìm.

 

Giữa bao nhiêu bề bộn việc ngày thường

Chút thảnh thơi không giành riêng nỗi nhớ

Thủ trưởng khum bàn tay khoát nước

Những chồi dừa như ngọn lửa màu xanh.

 

Vườn dừa ươm như trang sách đầu tiên

Nói những điều giản đơn dễ thuộc

Chúng tôi đi qua thấy lòng mình chợt mát

Một vòm xanh mai sau...

 

Sống ngày thường đôi lúc dễ quên

Cái trong lành mỗi lần ta vẫn thở

Cái bóng mát che ta ngay trước cửa

 

Tôi lặng dưới vòm xanh nghe gió hát thầm thì...

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996) 

2.4.26

Tin buồn

Chi hội Thanh Trì - Hội truyền thống Thông tin Hà Nội vô cùng thương tiếc báo tin:

Đồng chí Đại tá HÀ ĐÌNH HIẾN

Sinh năm 1942; quê quán: Xã Tân Minh, tỉnh Ninh Bình; trú quán: Số nhà 29, ngõ 1, thôn Trung đoàn 17, xã Thanh Trì, TP Hà Nội; đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam; hội viên Chi hội Thanh Trì, Hội truyền thống Thông tin Hà Nội; nguyên Trưởng phòng Quân huấn, Bộ Tham mưu, Binh chủng Thông tin liên lạc; đã nghỉ hưu.

Huân chương Chiến công hạng Ba; Huân chương Kháng chiến hạng Ba; Huân chương Giải phóng hạng Ba; Huy chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhất, Nhì, Ba; Huy chương Quân kỳ Quyết thắng; Huy hiệu 60 năm tuổi Đảng.

Đồng chí đã từ trần hồi 8 giờ 15 phút ngày 28-3-2026, tại nhà riêng. Lễ viếng tổ chức hồi 07 giờ đến 08 giờ 15 phút ngày 03-4-2026, tại Nhà tang lễ Bộ Quốc phòng (số 5 Trần Thánh Tông, phường Hai Bà Trưng, TP Hà Nội). Lễ truy điệu và đưa tang vào hồi 08 giờ 15 phút ngày 03-4-2026; hỏa táng tại Đài hóa thân Hoàn Vũ Văn Điển (TP Hà Nội); an táng cùng ngày tại Nghĩa trang xã Tân Minh, tỉnh Ninh Bình.

Chi hội Thanh Trì – Hội truyền thống Thông tin Hà Nội kính báo. 

1.4.26

Không quên

Nguyễn Phong

Đặt chân xuống nhấc chân lên

Tưởng như có chục mũi kim châm vào

Còn khi những lúc giải lao

Tưởng chừng có kiến cắn vào khớp chân

Hành quân tôi quyết hành quân

Dù đau hơn thế một phân không lùi

Anh em đồng chí vì tôi

Đã vất vả rồi lại vất vả thêm

Một điều khắc cốt ghi tim

Tình bạn chiến đấu thiêng liêng vô cùng.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996) 

Người vui nhất là anh

Quang Chuyền

Mở xếp thư ra

Thư cất cánh như bầy bươm bướm

Thư tìm đến tay người đậu xuống

Tâm hồn người cất cánh bay lên

 

Người long lanh ánh mắt soi nghiêng

Thoáng bóng mẹ hiện về vầng trán

Người tròn miệng uống lời căn dặn

Tiếng cha già ngọt ấm đôi môi

Người tựa cây mủm mỉm miệng cười

Nụ cười chứa trăm điều bí mật

Những niềm vui sáng bừng gương mặt

Từng trang giấy chữ bay lên

Niềm vui chung đi từ nỗi vui riêng

Khiến cả chiều rừng nắng cũng cười lấp lánh

 

Nhìn đồng đội vui

Lau giọt mồ hôi

Anh chiến sĩ quân bưu thấy lòng sóng sánh

Người vui nhất là anh

Không có thư riêng lại rất lắm tâm tình...

Tây Trường Sơn 8-1970

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Tín hiệu văn hóa – Tín hiệu tiến công”. NXB Công an nhân dân 2005) 

30.3.26

Kỷ niệm về Chiến dịch Đường 9 lần thứ nhất

Đinh Tuyết Lan

Đầu Xuân Mậu Thân 1968. Mặt trận Đường 9 Nam Lào tiến sâu vào Quảng Trị. Tin tức từ mặt trận dồn dập truyền về, đường dây thông tin nối sát bước quân đi. Rất nhiều máy lẻ mở ra phục vụ cho chiến dịch.

Trung đoàn 134, bảo vệ và khai thác đường dây chọn một đội tuyên truyền văn hóa đi đến từng tổ đường dây để động viên anh em phục vụ tốt thông tin cho mặt trận phía Nam. Ngoài tiêu chuẩn là chiến sỹ có nghiệp vụ cao còn phải làm công tác văn nghệ. Thế là nhóm bốn cô gái và sáu chàng trai chúng tôi được chọn từ các đại đội lên, tập trung về Phòng Chính trị hơn một tuần tập tành tiết mục rồi lên đường ra trận.

Chúng tôi mang theo 4 khẩu súng AK, một máy lẻ, đủ cơ số đạn, gạo ăn 3 ngày; thêm nữa là ít đàn, sáo, trống, phách. Tôi là nữ nhưng biết kéo đàn accordeon nên không phải khoác súng, đeo gạo; chiếc đàn được bọc vỏ ngụy trang khoác sau lưng; ba lô cá nhân đeo phía trước. Người cồng kềnh nhất là "Thỏa voi", anh đeo súng, đạn, xẻng, ba lô, ngang thắt lưng buộc hai ruột tượng gạo, nồi niêu của cả đội và một cái trống con "vũ khí" để biểu diễn nữa. Chúng tôi đã đeo thồ như vậy và đi bộ hơn 1400km vượt đèo, lội suối. Nhưng được ra chiến trường là vui lắm rồi. Mỗi ngày hành quân khoảng 40 - 50km tuỳ theo tổ bảo vệ dây đặt trạm. Anh em ra đón chúng tôi tận cửa rừng, cách nơi ở cả chục cây số. Gặp nhau mừng lắm, vì tuy chưa biết mặt nhau nhưng cùng trung đoàn nên đã "bén tiếng" từ trước rồi.

Đường đến càng gần mặt trận là đường mòn xuyên rừng săng lẻ; phía dưới chân lúp xúp dương xỉ, nhiều loại cây nhỏ có gai và vắt. Vắt rất nhiều, chúng đứng dựng kín cả mặt đất ẩm ướt, không còn chỗ để đặt bàn chân; nhưng chúng tôi vẫn bắt kịp đoàn quân đi. Các chàng dũng sĩ tặng chúng tôi quả tắc (quýt chua), hoa rừng và lời chào hỏi thân ái:

- Em ơi! Hát "Bài ca hi vọng nhé", "Tình ca" Hoàng Việt nữa.

- Đồng hương! Hát bài quê mình ấy...!

Một sớm đang hành quân thì đội trưởng nhắn truyền lên (mỗi người chúng tôi phải đi cách nhau 10m, để tránh sát thương nhiều nhỡ dẫm phải bom bi).

- Tối nay đội sẽ "biểu diễn" cho Đại đội dũng sĩ diệt Mỹ và Bộ tư lệnh Quân khu Tiền phương xem. Chiều có giao liên đón!

Chúng tôi không phải là diễn viên. Chỉ là những chiến sĩ mới rời hầm máy, tai nghe, phích cắm vài mươi ngày, hành quân cả ngàn cây số vào đây, được nghe báo thế háo hức lạ thường.

Đồng chí giao liên người dân tộc Vân Kiều giới thiệu địa điểm biểu diễn, đó là một cái hang rất lớn, cửa hang ô tô có thể vào được. Tên hang "Dũng sĩ" là do bộ đội đặt, vì nơi đây từng là địa điểm tổ chức đại hội các dũng sỹ diệt Mỹ của Mặt trận Đường 9 lần thứ nhất, có hơn 700 dũng sỹ về dự. Sau này khi đất nước hoà bình, tôi có dịp thăm động Tam Thanh (Lạng Sơn) và gặp một sân khấu nằm sâu trong lòng núi nhưng không đẹp và ấn tượng bằng nơi chúng tôi đã "biểu diễn". Hang "Dũng sĩ" sâu hơn, cao hơn, phía trên rủ xuống nhiều nhũ đá màu sắc lung linh. Không biết bây giờ nó đã được khai thác làm điểm du lịch nào chưa? Lòng hang được chia làm hai, mỗi bên kê nhiều ghế băng do cành săng lẻ ghép lại, hang chứa được hàng ngàn người. Khi chúng tôi đến thì bộ đội - toàn là những dũng sĩ đã ngồi chật cứng các dãy ghế, tiếng vỗ tay vang lên, cả những chiếc mũ tai bèo hua hua và đặc biệt là những ánh mắt thân thương dõi theo.

Tư lệnh phó Tống Hồ Trinh, người tiểu đoàn trưởng trực tiếp đánh đồi A1 của chiến trường Điện Biên Phủ năm xưa nhận ra tôi, vì ông có biết ba của tôi. Ông cười sảng khoái, hãnh diện giới thiệu tôi với một đồng chí đứng tuổi:

- Thưa Tư lệnh! Nữ đồng chí này là con gái anh Đinh Ngọc Liên chỉ huy quân nhạc.

Thì ra ông là Tướng Lê Quang Hoà, Tư lệnh chiến dịch. Ông mỉm cười và bắt tay toàn đội. Bàn tay to dày và ấm áp tình cha. Buổi biểu diễn tràn ngập tiếng vỗ tay. Có lẽ không phải vì thành công của nghệ thuật mà vì chúng tôi đều là những chiến sỹ trẻ. Tôi xếp đàn, chuẩn bị lên hát đồng ca thì Tư lệnh đến bên:

- Con gái bố Liên có biết bắt moduya1 không? Bác trao cho cháu nhiệm vụ quan trọng này, hoàn thành tốt nhé - Rồi rất tự nhiên, ông dắt tôi ra giữa sân khấu giới thiệu:

- Nữ đồng chí Tuyết Lan, bộ đội Thông tin sẽ bắt nhịp cho chúng ta hát bài "Giải phóng miền Nam". Các đồng chí có đồng ý thì vỗ tay nào!

Quên hết thẹn thùng, ngượng nghịu, tôi giơ cao tay bắt nhịp cho tất cả cùng hát. Đứng bên tôi là vị Tướng "huyền thoại" vỗ tay giữ nhịp hát theo.

Sau này cuộc đời có những kỷ niệm và thành công nho nhỏ, nhưng tôi mãi mãi ghi nhớ những ngày tháng trong quân ngũ đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ đó; giữ mãi hình ảnh vị Tư lệnh mặt trận nhân hậu, quả quyết đã tiếp cho tôi sức mạnh, niềm tin hoàn thành một nhiệm vụ đặc biệt. Lúc đó tôi mới là cô gái Hà Nội 19 tuổi.

Đ.T.L

15-8-2004

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Tín hiệu văn hóa – Tín hiệu tiến công”. NXB Công an nhân dân 2005)

------------------------------------

1 Mơduya (mesure) – tiếng Pháp: bắt nhịp hát. 

28.3.26

Ra trận

Nguyễn Phong

Yêu anh chiến sĩ thông tin

Ngày đêm bủa sóng giữ gìn quê hương

Hôm nay chuẩn bị khẩn trương

Ngày mai dây máy lên đường vào Nam

Quân đi như nước dâng tràn

Dù bao gian khổ khó khăn xá gì

"Yên tâm vững bước mà đi"*

Vì ngày thống nhất quản gì đường xa

Đường dài gian khổ xông pha

Ngày mai Nam Bắc một nhà vui chung.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)

-----------------------------------------

* Lời một bài hát thời chống Mỹ - “Tiễn anh lên đường” của Nguyễn Văn Tý. 

Gửi bạn

Sông Hương

Anh nằm nghe sóng ngoài kia

Nén nhang cháy đỏ

Đêm hè rưng rưng

Bên đài liệt sĩ giữa rừng

Đêm nay như có anh cùng tri âm

Các anh nằm xuống âm thầm

Hoà thành nhựa sống ươm mầm non tơ

Hòn Dung giờ đã khác xưa

Ngàn cây xanh tốt che mờ bốt gai

Bâng khuâng

Thức hết đêm dài

Lắng nghe từ đất

Tiếng ai vọng về.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996) 

26.3.26

Mẹ

Sông Hương

Chiều nay thấy mẹ gội đầu

Tóc xanh đã bạc một màu gió sương

Giật mình càng nghĩ càng thương

Cuộc đời mẹ, cả cung đường gian nan

Hoàng hôn nắng đã sắp tàn

Mái đầu mẹ gội muôn vàn sợi thương

Con đang đi dở con đường

Biết thương mẹ, chỉ biết thương tấm lòng

Có viên ngọc ước mà mong

Tóc mây xanh lại nắng hồng ban mai

Ngày thêm rộng tháng thêm dài

Con về gặp mẹ lược cài tóc xanh.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996) 

Làng sen

Sông Hương

Con về quê Bác Làng Sen

Bâng khuâng như lạ như quen buổi nào

Tần ngần vạt đất bờ ao

Còn in bóng Bác năm nào về thăm

Cao cao một mảnh trăng rằm

Rưng rưng nỗi nhớ thương thầm Bác ơi

Bác đi xa một phương trời

Sen thơm tình Bác cho đời thơm hương.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)