Phạm Huy Thưởng1
Trong biểu diễn sân khấu, đạo cụ là một loại vật dụng
đặc biệt quan trọng. Điều đó ai cũng biết, vì thế ở Trung đoàn 132, lính văn
nghệ rất quan tâm và có rất nhiều sáng tạo trong việc chế tạo cảnh và phông diễn.
Từ khẩu súng ngắn, con dao găm, đến bộ khung cảnh đều hết sức tỉ mỉ. Và đạo cụ
của ai thì người ấy phải lo chế tạo, bảo quản, mang theo trong khi đi diễn...
Những phông cảnh đạo cụ lớn thì do cả đội thực hiện. Như vở kịch "Lý Tự Trọng”
của Phạm Khắc Vinh, phông cảnh gồm bốn cái khung gỗ căng vải cỡ to nhỏ khác
nhau. Hai tấm tấm vẽ những mảng tường gạch xây. Hai tấm khác vẽ những mảng tường
xây bằng đá hộc. Xoay ngang đổi dọc những tấm này để bày trên sân khấu khi thì
là một góc cảng Sài Gòn, khi là một mảnh sân nhà, lúc lại là khung cảnh nhà tù.
Anh em tuyên truyền văn hoá xung kích (TTVHXK) đi phục
vụ bộ đội mình thì phải tới tận các công trình đường dây mà bộ đội đang thi
công. Các công trình đường dây từ ngày có chiến tranh phá hoại lại ngày càng
vào sâu các vùng núi phía tây. Các chuyến phục vụ của đội càng phải trèo đèo lội
suối, vì thế bộ phông khung cảnh cũng phải chế tạo sao cho anh em mình có thể
cuộn tròn vác vai được. Người sáng tác cho bộ đội ngay từ khi hình thành tác phẩm
đã phải nghĩ tới tất cả những thứ đó. Bởi tác phẩm của anh có thể không sử dụng
chỉ vì không thể thực hiện được.
Tuy nhiên mà có những thứ rất nhỏ lại hay bị lãng quên
ví dụ: chiếc búa đóng đinh. Và chiếc búa đinh cũng trở thành kỷ niệm khó phai
giữa Nguyễn Huy và Phạm Khắc Vinh.
Sân khấu đã vào màn chót của vở kịch "Ông già giao
liên" (kịch bản Phạm Khắc Vinh). Tên trung uý (do Vinh thủ vai) hô lính
đem ra một tấm ván. Tấm ván được kê đứng giữa sân khấu. Tên trung uý đưa ông
già giao liên (do Huy thủ vai) tới đứng bên tấm ván. Y lấy ở trong hộp ra những
chiếc đinh. Y giơ cao ngắm nghía cũng để cho khá giả thấy rõ đây là những chiếc
định bảy phân thứ thiệt. Y gại gại đầu ngón tay vào chiếc định xem có sắc nhọn
không. Y trói cổ tay ông già vào một cái mấu trên tấm ván. Tay phải y với lấy
chiếc búa, tay trái cầm chiếc đinh đặt đầu nhọn lên ngón tay ông già, y giáng một
nhát búa lên chiếc đinh đồng thời quát to:
- Có khai không lão già?
- Có khai không? Lão cứng đầu?
Tấm ván rung mạnh với một tiếng động vang lên do nhát
búa đập vào. Ông già gồng người lên chịu nhát búa đập.
Y đặt chiếc đinh thứ hai. Một nhát búa đập với tiếng
quát:
- Lão che giấu cộng sản ở đâu?
Theo kịch bản thì sau ba nhát búa các chiến sĩ Giải
phóng và cô du kích xông vào hạ tên trung uý giải thoát cho ông già giao liên.
Cô du kích (do Minh Chiến thủ vai) miệng kêu: "Ba
ơi” - rồi chạy vội tới bên ông già. Cô đỡ vai ông già và nhanh chóng đổ một
chút thuốc đỏ lên đầu ngón tay ông. Cô vừa đỡ người cha, đưa lên cao những ngón
tay đỏ máu của ông già đi ra trước sân khấu. Cô rên rỉ hỏi:
- Cha ơi. Cha có đau lắm không?
- Đau một chút thôi con gái ạ, nhưng cha đã hoàn thành
nhiệm vụ.
- Dạ. Cha đã bảo vệ an toàn cho các chiến sĩ Giải phóng
- Rồi cô hỏi liên tiếp: "Cha có đau lắm không?"
"Cha có đau lắm không?". Đó là một lời thoại
trong kịch bản. "Đau một chút thôi con gái ạ" - Cũng là một lời thoại,
song với câu này ông già giao liên đã nói chưa thiệt lòng. Con gái ông, cô binh
nhất Minh Chiến cũng biết là ông nói chưa thiệt tình. Đúng ra ông phải nói là:
"Đau lắm con ạ. Đau chết người đi được con ạ". Vì cô đang đỡ bàn tay
Nguyễn Huy với mấy đầu ngón tay đã tím lịm, sưng vù lên. Khán giả ở dưới nhìn
lên không rõ chứ anh chị em sau cánh gà nhìn thấy hết. Tên trung uý đã giáng những
nhát búa thật sự trượt qua đầu đinh, đập lên đầu ngón tay ông già giao liên. Và
bây giờ đầu ngón tay đang biến thành mầu tím dưới lớp thuốc đỏ.
Được cái bộ đội mình xem không xét nét kỹ lắm. Vở kịch
"Ông già giao liên" đã lên sân khấu hàng trăm lượt. Bộ đội và bà con
người ta chỉ có vỗ tay khen ngợi, chẳng có ai thắc mắc: tên trung uý mắm môi mắm
lợi đóng chiếc đinh lên đầu ngón tay ông già, vậy mà cô con gái lại tay không, chẳng
cần nhổ đinh cũng đưa được ông già ra trước sân khấu.
Đúng là tên trung uý ác ôn đã đập những nhát búa dã
man như thật. Tên trung uý càng nhập vai tốt bao nhiêu thì ông già càng đau bấy
nhiêu. Và ông cũng khỏi phải thể hiện nội tâm dữ dằn lắm. Mấy cú liên tiếp đánh
vào đầu các ngón tay không oằn người thì có hoạ anh chàng đóng vai ấy là khúc
cây.
Vậy mà bao nhiêu lần Nguyễn Huy không ngủ trưa làm cái
búa gỗ, anh còn sơn màu đen và trắng như thật. Nhưng chỉ diễn được một vài lần
là chiếc búa gỗ rơi đâu mất. Đêm diễn tới lại chạy đi mượn ở đại đội chiếc búa
thật bằng sắt. Lính đường dây thì đơn vị nào cũng có búa. Mà thiệt tình chiếc
búa sắt đóng đinh kêu to hơn búa gỗ và các vai kịch thể hiện nội tâm cũng có vẻ
"thật" hơn cả búa gỗ. Những nhát búa ấy khiến cho cả Vinh và Huy gần nhau,
thân nhau hơn với anh chị em khác.
P.H.T.
Rạch Giá, 28-8-2004
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Tín hiệu văn hóa – Tín hiệu
tiến công”. NXB Công an nhân dân 2005)
---------------------------------------
1 Phó Giám đốc Đài Phát thanh - Truyền hình Kiên Giang.





