Nguyễn Trọng Tân
Tiếp theo phần 1/3
Dương Văn Minh buộc phải tuyên bố đầu hàng không điều kiện vào lúc đơn vị phối thuộc của Tiến còn cách Sài Gòn ngót trăm cây số. Mẩu tin ngắn nghe không trọn vẹn, bởi chiếc máy thu thanh ậm ạch, câm tịt từ sáng, chẳng ai buồn ngắt pin, chợt ré lên- phát tiếng.
Chiếc Jeép, chiến lợi phẩm cũ kỹ mà tổ trinh sát của
Nguyễn Tiến "nhặt" được ở cửa Thuận An, lúc này cũng đang gắng gỏi
bươn về phía trước. Trước và sau, bên cạnh nó, đoàn xe quân sự đủ kiểu lao như
gió cuốn. Trên thùng xe, bệ pháo, người lính mặt mày đen nhẻm, nhưng không kìm
nổi niềm vui sướng. Họ huơ mũ, giơ súng, la hét trêu chọc mỗi khi vượt qua cái
xe Jeép cà khổ.
- Nhanh lên chứ! Dương Văn Minh dọn tiệc rồi...
- Bĩnh ra đường thế, bao giờ mới tới hả...
Quanh đường vẫn cuồn cuộn những cột khói đen bốc cao.
Đạn phòng không thi thoảng nở như hoa súng trên nền trời xanh lơ, và cả tiếng ầm
ào nổ xa của đại pháo 130 ly... Nhưng dường như không một ai quan tâm tới nữa.
Trong đầu óc Nguyễn Tiến cũng chỉ mường tượng về một Sài Gòn lần đầu biết đến.
Nó sẽ hiện ra thế nào nhỉ qua tấm kính chắn gió nham nhở vết bùn đã khô trắng
toé ra tựa hoa cà, hoa cải.
... Chập choạng tối, cách Sài Gòn hai chục cây số, xe
phải chạy chữ chi giữa những đụn thép gai ngổn ngang. Từng bãi áo quần, súng đạn
của lính nguy trút bỏ. Cả những xác người còn vắt mình trên công sự. Đêm, Sài
Gòn mộng mị trong vầng sáng nhợt nhạt của đèn huỳnh quang. Chiếc xe Jeép thành
điểm chú ý của các ông bố, bà mẹ. Họ vây quanh nhìn ngó, hỏi han. Một bà cụ
lưng còng gập, bàn tay nhăn nheo, khô khốc run rẩy sờ lên áo, lên mặt Tiến, tay
kia giờ ra tấm hình đã ổ vàng, nhợt nhạt.
- Mấy chú có thấy ông Tư nhà tui vô đây không? - Tất cả
tốp chiến sĩ lặng đi - Sao các chú im lặng hå. Ô mà thôi các chú không biết ổng,
thì tui đi hỏi nơi khác hỉ...
Bà má đi rồi, Tiến quay nhìn các bạn. Hình như ai cũng
khóc. Những giọt nước mắt hiếm hoi của người lính lặng lẽ chảy. Chẳng ai nỡ
ngăn lại, lau đi...
*
Cuối năm, mấy trường đại học ở Sài Gòn mở cửa lại,
Nguyễn Tiến nộp đơn thi và trúng tuyển vào khoa Văn, Đại học Tổng hợp. Anh chuẩn
bị cho chuyến đi Bắc thăm gia đình rồi trở lại đó học tập. Trước ngày lên đường,
Tiến nhận được lá thư khá dài của cha anh. Ông cụ khuyên anh ra miền Bắc học tập.
Anh là con trai duy nhất trong nhà, nên có trách nhiệm trông nom cha mẹ. Bổn phận
đó ngàn đời đã đặt lên vai những đứa con như anh. Rồi chuyện vợ con của anh,
tương lai của đứa em gái út, gần hai mươi tuổi rồi nhưng nó chưa dám nhận lời
ai vì nước có chảy, bèo mới trôi. Cái lý của quê hương, của cha mẹ là vậy. Nếu
cuộc chiến tranh còn tiếp diễn thì khác, nhưng bây giờ đã hoà bình. Bao nhiêu dự
định, bao lời hẹn hò, thề thốt đều nhằm tới cái đích: ngày đất nước thống nhất.
Bây giờ anh chẳng còn lý do gì để nấn ná.
Đọc thư bố, Tiến mất ngủ một đêm. Suốt mấy tháng sau
ngày về Sài Gòn, anh đã đi tìm Lê Hà My, nhưng nàng biệt vô âm tín như chưa bao
giờ nàng có mặt trên thế gian này vậy. Những ngày ở rừng có lúc giống như một
giấc chiêm bao, khiến cho anh phải giật mình xót xa.
Trên chuyến ô tô ra Bắc, hy vọng tìm được lại Hà My lại
làm anh bồn chồn và có lúc hứng khởi. Ở mỗi chặng nghỉ, Nguyễn Tiến lại tung đi
những lá thư cho bạn bè, nhờ họ tìm Hà My về cho anh. Nhưng vẫn bặt vô âm tín.
Tiến chỉ còn hy vọng vào lá thư anh gửi về phòng Bưu điện huyện Ứng Hòa. Anh đã
mất khá nhiều thời gian để viết lá thư đầy những lời giải thích dài dòng:
"Thưa các đồng chí kính mến!
Tôi là một người lính trở về từ chiến trường. Qua thư
này, tôi cầu mong các đồng chí tìm giúp cô Lê Hà My, 21 tuổi, chiến sĩ Thông
tin mặt trận B1. Quê huyện Ứng Hoà. Tôi không nhớ tên xã, nghe nói nhà cô gần
chợ Cháy... Nhận dạng: người nhỏ nhắn, tầm thước, mặt trái xoan. Đặc biệt tóc rất
dày, đen, trên gò má bên trái có một cái sẹo duyên rất mờ, nhỏ chạy
dài..."
Nửa tháng sau đó Tiến khổ sở vì chờ đợi. Chiều nào anh
cũng lục tìm trong hộp thư ở phòng Văn thư đơn vị. Nhưng ý nghĩ tốt đẹp và giản
đơn ấy của người lính không có hồi âm.
Hết đợt tập huấn, Tiến về quê. Trong bao nhiêu niềm
vui và cảm động nhận được từ quê hương, đêm đêm hình ảnh Hà My vẫn hiển hiện
trong anh. Ngày thứ năm của đợt phép, Tiến mượn xe đạp về Ứng Hoà. Đến cơ quan
huyện đội, rồi vào bưu điện Tiến mới thấy hết nỗi khó khăn. Vùng quê Hà My thật
trù phú. Xóm làng san sát biết hỏi thăm về đâu. Tiến lang thang suốt một ngày từ
Vân Đình đến chợ Cháy. Đúng phiên chính, anh căng mắt nhìn khắp mặt những cô
gái đi chợ ngày hôm đó. Từ cụ già đến em nhỏ, đều ái ngại lắc đầu trước cái địa
chỉ hết sức mù mờ mà anh đem ra hỏi thăm về cô. Một bà cụ phúc hậu mời anh về
nhà nghỉ lại. Hôm sau anh dắt xe theo một chị phụ nữ chỉ đường cho anh tới một
xóm giữa đồng. Nhưng nỗi hân hoan bỗng xẹp ngay khi cô My thứ nhất không phải
Hà My của anh. Bà con trong cái xóm đồng heo hút ấy xúm lại an ủi, cố nhớ ra những
người quen biết, hướng dẫn anh tìm thêm hai địa chỉ nữa trong vùng. Tận chiều tối
hôm ấy, cả ba cô gái tên My, cùng đi bộ đội về, ở ba xã khác nhau, đều phải tiếp
chuyện anh, đều không giúp anh thêm được chút hy vọng nào.
Còn nữa
N.T.T
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Tín hiệu văn hóa – Tín hiệu
tiến công”. NXB Công an nhân dân 2005)





