20.6.26

Đêm hương sả

Quang Thanh

Hãy cho tôi quay lại những ngày đầu

Đêm hương sả chung chiêng trời Hà Bắc

Áo em trắng, hoàng hôn vừa chợt tắt

Bóng Thu dài tha thướt cả chiều êm.

 

Hãy cho tôi quay lại tìm em

Theo ngọn cỏ sẽ tìm ra lối cũ

Hoa mười giờ đỏ tròn nỗi nhớ

Em sẽ ngỡ ngàng, em sẽ không tin.

 

Chợ Nứa đâu, đâu Phố Lữ, Phố Hoa,

Đâu Vụ Bản, Chu Minh, Bắc Lý?

Tuổi trẻ tôi một thời đánh Mỹ

Đứng chung em dài dọc những chiến hào.

 

Tín hiệu bay thắc thỏm những đỉnh trời

Em nghiêng nón che tôi trưa nắng đỏ

Những mùa lũ toài mình ngăn đê vỡ

Tóc em giờ nắng đã khô chưa?

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996) 

Niềm vui đang lớn

Bùi Ngọc Diệp

Ăn cơm không cần mang bát

Chuyện lạ đã thành chuyện thường

Năm ngoái sáu thằng một đĩa

Năm nay đĩa ai nấy dùng.

 

Năm ngoái phải nằm giường chồng

Năm nay giường ai nấy ngủ

Ghế ngồi không mang theo nữa

Giảng đường về nơi thoáng hơn.

 

Vẫn còn thiếu thốn nhiều đường

Sách đèn nhiều khi chưa đủ

Nhưng mai rồi còn mai nữa

Niềm vui còn đang lớn lên...

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996) 

18.6.26

Hồi tưởng

Nguyễn Thanh

Tuổi thơ bắt chước thầy cô

Đứng bên phên liếp i o giảng bài

Mấy thằng bạn nhỏ khen tài

"Trông mày có tướng làm thầy chúng tao"

Hôm nay trên giảng đường cao

Bảng đen phấn trắng xôn xao trong lòng

Giảng bài lòng những nhớ nhung

Tuổi thơ mơ ước đã thành hôm nay.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996) 

Yêu anh

Thành Nghi

Yêu anh giảng dạy nhiệt tình

Đã mang kiến thức cho mình hôm nay

Men đời đang toả hương say

Lớn trong nôi ấm công này có anh.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996) 

16.6.26

Từ những vành nôi

Đỗ Văn Hiển

Thủa nhỏ trong vành nôi của mẹ

Tiếng nôi đưa giấc ngủ ngon lành

Mắt khép dần còn thấy bóng trời xanh

Và cờ đỏ ngày Sài Gòn giải phóng.

 

Mẹ kể chuyện ngày xưa Làng Gióng

Cậu bé nhà nghèo vụt đứng dậy trong nôi

Phút chốc lớn lên sức vóc hơn người

Đã đánh tan lũ giặc Ân cường bạo.

 

Tôi không qua cảnh đói cơm rách áo

Như mẹ cha xưa kiếp sống đọa đầy

Đảng, Bác Hồ đã đem đến cho tôi

Cơm áo tình thương của vành nôi cách mạng.

 

Tôi đã lớn lên theo năm tháng

Từ vành nôi bước chập chững vào đời

Đất nước vươn mình sức tuổi đôi mươi

Trong đổi mới mỗi ngày thêm tươi đẹp.

 

Hôm nay về trường học tập

Tôi hiểu nhà trường như một vành nôi

Những năm qua đã ấp ủ bao người

Dày dạn trưởng thành để bước vào chiến đấu.

 

Rồi mai đây theo yêu cầu đất nước

Từ vành nôi này chúng tôi sẽ ra đi

Đến bất cứ đâu dù góc biển chân trời

Giữ trọn giấc mơ hồng trong muôn vạn vành nôi...

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)

Thơ tình đêm diễn tập

Minh Vân

Em cứ mãi làm chẳng biết đâu

Tôi ngoài này đứng đã rất lâu

Nhìn em chữa máy trong xe ấy

Nghiêng ngửa ánh đèn đôi mắt nâu.

 

Chẳng thể trách em chút vô tình

Nên tôi đứng vậy rất lặng im

Võng tăng trống vắng vành trăng mỏng

Gương lá nghiêng trời sao lung linh...

 

Vẳng ở đâu đây tiếng tích tà

Tiếng cây trở lá tiếng xe qua

Lích kích quân đi xuyên đường vắng

Trong vắt cuối trời tiếng suối xa.

 

Cùng tuyến nên tôi được gần em

Thao trường diễn tập tôi từng quen

Chỉ thương em cũng như tôi ấy

Thức ngủ với rừng đêm lại đêm.

 

Cây ghi ta đứng tựa gốc cây

Em bận nên đàn chẳng buông dây

Đàn ơi lát nữa em xong việc

Nhớ cất dùm tôi khúc hát này.

 

Hát rằng:

Em là cô gái Nha Trang

Thương rừng nên phải tìm sang với rừng

Đêm nay diễn tập hiệp đồng

Có người ôm súng rối lòng vì em...

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)

14.6.26

Trời trên đầu bao giờ cũng xanh

Lam Giang

Như không thể còn cháy hơn thế nữa

Những ngọn lửa nhiệt tình tôi thấy nơi đây

Những bến bãi của lòng yêu nghệ thuật

Tất cả mọi người đều bị bủa vây...

 

Những cánh hoa cài lên mũ sắt

Những nụ hôn nhoè trong nước mắt

Điệu dân ca và súng AK

Tất cả ở đây nén chặt.

 

Tôi thấy ở đây những chị gái nuôi quân

Run hết cỡ khi bước ra sân khấu

Nhưng tình yêu chẳng dễ gì che dấu

Nên cứ cồn cào câu người ở người ơi...

 

Tôi thấy ở đây thủ trưởng của tôi

Ba đêm diễn không đêm nào vắng mặt

Ngồi lọt thỏm trong đám người quá chật

Vỗ tay reo cùng bọn trẻ chín mười.

 

Những tiết tấu chơi vơi chơi vơi

Những lời ca bồi hồi bồi hồi

Cánh gà lung linh mắt người lấp ló

Đã xem nhiều rồi muốn xem nhiều nữa.

 

Chẳng có gì phải đưa đẩy ở đây

Dẫu cuộc sống đôi khi làm chóng mặt

Anh gảy đàn và em đứng hát

Trời trên đầu bao giờ cũng xanh...

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)

Bài học hôm nay

Huy Tín

Tôi gặp lại tuổi thơ

Trong bài cô giảng

Nhớ con bống con cò trong lời ru của bà

đêm trăng sáng

À ơi tiếng khóc nỉ non.

 

Thương con bống cả cuộc đời tăm tối

Một vũng nước lầy sống kiếp lầm than

Thương con cò ngày đêm lặn lội

Lam lũ tảo tần bòn một miếng ăn.

 

Tuổi thơ tôi đi qua

Con bống con cò nhạt nhoà trong ký ức

Bài giảng hôm nay từ trong tiềm thức

Con bống con cò trở lại trong tôi.

 

Vẫn con bống ấy thôi

Hay bao người nghèo còng lưng sưu thuế

Thân con cò hay cha ông tôi làm phu cuốc mỏ

Quằn quại kiếp người cơm vãi cơm rơi...

 

Thời tăm tối qua rồi

Con bống quẫy mình con cò bay thẳng cánh

Con bống con cò đi vào trang giáo án

Trang sách và cuộc đời chiếu sáng cho nhau...

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)

12.6.26

Quầng sáng lung linh

Tiến Hải

Giữa thân máy một quầng sáng loá

Lung linh những tấm thân người

Có tấm lưng ướt đẫm mồ hôi

Có tấm lưng trần nắng gió

Có tấm lưng máu đỏ còn tươi...

 

Quầng sáng hiện lên những núi những đồi

Những đoàn quân uốn theo dáng đất

Những nụ cười tươi nhất

Những hương rừng trộn mùi khét bom.

 

Quầng sáng hiện lên những cần anten

xuyên hầm đất đá

Những cần anten làm thu lôi cho Chư Pông Chư Pah...

Cho bao đỉnh đèo không còn nhớ rõ

Những cần anten vút lên máy bay thù toé lửa

Vút vào hàng rào bốt giặc tan hoang

Những cần anten xẻ dọc Trường Sơn

Những cần anten ngược lên biên giới

Những cần anten nghe lời bạn gọi

Đến Biển Hồ phát sóng hồi sinh.

Tất cả hiện lên từ quầng sáng lung linh

Loá nắng mặt trời thân máy

Tôi soi vào trong ấy

Thấy mắt mình cũng sáng lung linh...

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)

Hoàng hôn giát bạc

Vũ Đông Hà

Anh đưa em đi trong chiều thu Nha Trang

Biển tung sóng đón hoàng hôn giát bạc

Con còng gió dấu mình trong cát

Anh dấu lòng mình khe khẽ hát vu vơ.

 

Trách chiều nay ngọn gió quá hững hờ

Chẳng nói hộ những gì ta trăn trở

Cơn sóng nào giữ hộ ta nỗi nhớ

Mải miết điều gì sao chẳng chịu về đây?

 

Chiều bên em ta bỗng hoá thơ ngây

Dẫu nghe rõ trái tim mình loạn nhịp

Em vẫn vậy hồn nhiên đùa tinh nghịch

Để sóng lòng ta cuồn cuộn trào dâng...

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)