1.4.26

Người vui nhất là anh

Quang Chuyền

Mở xếp thư ra

Thư cất cánh như bầy bươm bướm

Thư tìm đến tay người đậu xuống

Tâm hồn người cất cánh bay lên

 

Người long lanh ánh mắt soi nghiêng

Thoáng bóng mẹ hiện về vầng trán

Người tròn miệng uống lời căn dặn

Tiếng cha già ngọt ấm đôi môi

Người tựa cây mủm mỉm miệng cười

Nụ cười chứa trăm điều bí mật

Những niềm vui sáng bừng gương mặt

Từng trang giấy chữ bay lên

Niềm vui chung đi từ nỗi vui riêng

Khiến cả chiều rừng nắng cũng cười lấp lánh

 

Nhìn đồng đội vui

Lau giọt mồ hôi

Anh chiến sĩ quân bưu thấy lòng sóng sánh

Người vui nhất là anh

Không có thư riêng lại rất lắm tâm tình...

Tây Trường Sơn 8-1970

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Tín hiệu văn hóa – Tín hiệu tiến công”. NXB Công an nhân dân 2005) 

0 comments:

Đăng nhận xét