Đặng Thanh Quang
Trèo lên
chót đỉnh Cô Tiên
Bâng
khuâng lắng những nỗi niềm xưa xa
Tình yêu
như thể đã qua
Như chưa
đến, như vẫn là đâu đây.
Ngực tròn
hồi hộp bóng mây
Tóc dài
buông xoã tháng ngày biển xanh
Người qua
uống chút ngọt lành
Từ đâu đấy,
để rồi thành vấn vương.
Để rồi
thành nhớ thành thương
Huyền thoại
cũ, với con đường vẫn đi
Bãi xa
con sóng thầm thì
Hát về ai
đấy đã đi không về.
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)
0 comments:
Đăng nhận xét