Đặng Trường Lưu
Có ai cười
trong thăm thẳm kia
Át tiếng
bom rung dội vào vách đá
Mà thấp
thoáng mặt người quen lạ
Bồi hồi cửa
mở trời đêm...
Tiếng cười
thanh niên xung phong
Sáng lên
như vầng trăng bạc
Như cánh
diều chao trên đồng khuya khoắt
Tiếng cười
thơm ngát bờ dâu
Những tiếng
cười biết chôn vùi xác giặc
Càng yêu
sắc biếc trên đầu...
Có phải từ
đấy em đi
Kháng chiến
mấy mùa
Dài theo
đường em mở?
Ta đã qua
những nẻo đường bỏng lửa
Nghe cuốc
em đào thậm thịch trong đêm
Vẫn tiếng
cười xưa
Mẹ bảo
“vô duyên”
Thành nhịp
cầu nối hai bờ sự sống
Đêm Trường
Sơn như dây cung căng thẳng
Có phải
em làm một mũi tên lao
Những
đoàn xe vượt bom về đâu
Kính vỡ
còn in nụ cười rớm máu.
Em giấu
trọn cả những gì đau đáu
Để tiếng
cười lay lắt bầu sao
Riêng tư
suối nhỏ thì thào
Dồn lại
vang dòng sông hát
Ôi tiếng
cười dư vang Trường Sơn
Ngọt như
lúa đương vào hạt
Như hẹn
biển thề non dào dạt
Như thủy
như chung lặng lắng trăm miền
Quên mệt
mỏi giữa trập trùng sáng tối
Tiếng cười
mở lối
Tiếng cười
gọi lên!
Ta uống
say tiếng cười của em
Thêm rạo
rực niềm tin chín đỏ
Mai vào
trận, súng nở ngàn hoa lửa
Có tiếng
cười em gieo suốt đêm nay...
Đường 15, tháng 10 năm 1967
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Dặm đường mưa nắng”. NXB Văn học 2021)
0 comments:
Đăng nhận xét