Đặng Trường Lưu
Có đồng
chí nhỏ mười lăm
Một đêm
cùng giải phóng quân công đồn
Trong cơn
mưa đạn dập dồn
Một chân
gẫy nát vẫn còn xông lên
“Anh à!
Bình Định quê em
Dừa xiêm
rợp bóng trùm lên thôn làng
Mời anh cứ
đến Tam Quan
Hòa Nhơn
biển lộng nắng vàng dừa xiêm
Nằm cùng
một lán đêm đêm
Lại nghe
em kể quê em xanh dừa
Em còn má
với em thơ
Ba em ngã
dưới bóng cờ đấu tranh
Giặc về
cháy cả dừa xanh
Có bao cô
bác hy sinh cùng dừa
Máu loang
đỏ đất quê nhà
Đau
thương gọi những mầm dừa vươn mau
Em theo
du kích phá cầu
Mỹ càn diệt
Mỹ hố sâu chông đầy
Rừng dừa
nay đã “ra tay”
Máu quân
cướp nước ngấm đầy vườn, sân
Đêm rừng
gió thoảng mênh mông
Bên nhà
con suối reo trong tiếng người
Nhìn
trong đôi mắt sáng ngời
Tôi như
thấy cả biển trời quê em
Tháng
ngày ngọt nước dừa xiêm
Ngọt như
lòng mẹ khắp miền đó đây
Một chiều
nắng đọng vườn cây
Má gạt nước
mắt cầm tay không rời
Tiễn con
má dặn mấy lời
“Khó khăn
phải ráng theo đòi anh em”
Xa rồi
bóng má đêm đêm
Nhớ sao
ngụm nước dừa xiêm quê nhà
Đêm ngày
trên bước đường xa
Lại nghe
lời má hiền hòa bên tai
Vượt qua
núi thẳm sông dài
Cùng quân
giải phóng diệt loài xâm lăng
Em cười
trắng nở hàm răng
Lập lòe
ánh lửa tôi châm sáng giường
Anh à! Mấy
ảnh rất thương
Cứ nhè
“Thằng nhỏ Hòa Nhơn” trêu đùa
Trăng
khuya lên tự bao giờ
Rừng sâu
bệnh viện giấc mơ chập chờn
Ngắm hoài
chú bé Hòa Nhơn
Cười
trong giấc ngủ rập rờn thảnh thơi
Hôm nay mất
một chân rồi
Ngày mai
sẽ lại về nơi xứ dừa
Nuối nhìn
khuôn mặt trẻ thơ
Mà lòng
tê tái, trăng mờ khi nao
Chắc
trong giấc ngủ ngọt ngào
Em đang
nghe tiếng rì rào dừa reo.
Tháng 7- 1968
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Dặm đường mưa nắng”. NXB Văn học 2021)




