Minh Vân
Em cứ mãi
làm chẳng biết đâu
Tôi ngoài
này đứng đã rất lâu
Nhìn em
chữa máy trong xe ấy
Nghiêng
ngửa ánh đèn đôi mắt nâu.
Chẳng thể
trách em chút vô tình
Nên tôi đứng
vậy rất lặng im
Võng tăng
trống vắng vành trăng mỏng
Gương lá
nghiêng trời sao lung linh...
Vẳng ở
đâu đây tiếng tích tà
Tiếng cây
trở lá tiếng xe qua
Lích kích
quân đi xuyên đường vắng
Trong vắt
cuối trời tiếng suối xa.
Cùng tuyến
nên tôi được gần em
Thao trường
diễn tập tôi từng quen
Chỉ
thương em cũng như tôi ấy
Thức ngủ
với rừng đêm lại đêm.
Cây ghi
ta đứng tựa gốc cây
Em bận
nên đàn chẳng buông dây
Đàn ơi
lát nữa em xong việc
Nhớ cất
dùm tôi khúc hát này.
Hát rằng:
Em là cô
gái Nha Trang
Thương rừng
nên phải tìm sang với rừng
Đêm nay
diễn tập hiệp đồng
Có người
ôm súng rối lòng vì em...
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)
0 comments:
Đăng nhận xét