1.6.26

Chúng tôi mãi còn anh

Lam Giang

Người lính già đứng trước hàng quân

Mái tóc điểm sương Ba mươi năm cách mạng

Đôi mắt dừng khoảng nắng

Nụ cười hằn in tháng năm...

 

Nụ cười không dấu nổi nét buồn

Người lính già nói những lời tạm biệt

Vai áo mỏng đội quân hàm đỏ nắng

Phút lặng im đọng lại giữa hàng quân.

 

Những gì trong anh đã mất, vẫn còn?

Câu chuyện gọi những miền xa lắc

Những tết không cơm những mùa không đất

Người bạn anh nằm lại cuối rừng lim...

 

Chúng tôi trong đội ngũ lặng im

Lời anh nói thấm sâu lồng ngực

Lời trăn trở của những người đi trước

Nghe cồn cào như đất nước gọi tên.

 

Giản dị chân tình như lúa như khoai

Lời anh dặn chúng tôi xin nhớ

Đội ngũ ngày mai không còn anh nữa

Nhưng trong mỗi cuộc đời chúng tôi mãi còn anh...

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996) 

0 comments:

Đăng nhận xét