Lam Giang
Mười mấy
năm xa em và thành phố
Biết chưa
thể khác đi mà thương em quá thôi
Mười mấy
năm xa em và thành phố
Nỗi đợi
chờ đâu chỉ đầy vơi.
Những bức
thư phập phồng ngực áo
Anh vẫn lặng
im cùng đội ngũ thẳng hàng
Chút tư
riêng vòng vèo nỗi nhớ
Anh để
quên năm tháng dọc lối mòn.
Mười mấy
năm xa thành phố và em
Lời yêu
thương thầm thì đầu súng
Có những
phút thảnh thơi nhớ em không giữ hết
Cứ muốn
chạy ùa về...
Nhưng
chưa thể, bạn bè anh còn kia
Người
đang trên mặt đường người nằm trên
sườn dốc
Không phải
nói nhiều đến Nhân dân, Tổ quốc
Một ngọn
cỏ nơi này đủ trăn trở lòng anh.
Mười mấy
năm xa thành phố và em
Anh cũng
muốn được về nơi ấy
Được dắt
tay em vòng vèo các ngõ
Thả hồn
mình lơ lửng dưới trăng lên...
Anh cũng
muốn được về nơi ấy
Bơi mệt
nhoài ngang dọc những triền sông
Hôn ngạt
thở vầng trán em xa cách
Cắn ngập
răng miếng bánh mẹ rán giòn.
Nhưng
không thể đồng đội anh còn đấy
Lời hứa mất
còn đâu phải để mà quên
Những lồng
ngực đang áp vào biên giới
Nói hộ
lòng anh trước thành phố và em.
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)
0 comments:
Đăng nhận xét