Đỗ Văn Hiển
Thủa nhỏ
trong vành nôi của mẹ
Tiếng nôi
đưa giấc ngủ ngon lành
Mắt khép
dần còn thấy bóng trời xanh
Và cờ đỏ
ngày Sài Gòn giải phóng.
Mẹ kể
chuyện ngày xưa Làng Gióng
Cậu bé
nhà nghèo vụt đứng dậy trong nôi
Phút chốc
lớn lên sức vóc hơn người
Đã đánh
tan lũ giặc Ân cường bạo.
Tôi không
qua cảnh đói cơm rách áo
Như mẹ
cha xưa kiếp sống đọa đầy
Đảng, Bác
Hồ đã đem đến cho tôi
Cơm áo
tình thương của vành nôi cách mạng.
Tôi đã lớn
lên theo năm tháng
Từ vành
nôi bước chập chững vào đời
Đất nước
vươn mình sức tuổi đôi mươi
Trong đổi
mới mỗi ngày thêm tươi đẹp.
Hôm nay về
trường học tập
Tôi hiểu
nhà trường như một vành nôi
Những năm
qua đã ấp ủ bao người
Dày dạn
trưởng thành để bước vào chiến đấu.
Rồi mai
đây theo yêu cầu đất nước
Từ vành
nôi này chúng tôi sẽ ra đi
Đến bất cứ
đâu dù góc biển chân trời
Giữ trọn
giấc mơ hồng trong muôn vạn vành nôi...
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)
0 comments:
Đăng nhận xét