Trung úy Nguyễn Thị Thuận - nguyên Chính trị viên phó
Đại đội 20, Chính trị viên Trạm KC100B Trung đoàn 134
Câu chuyện kể về bữa cơm liên hoan sau chiến dịch của
gia đình đồng chí Lê Trọng Tấn - Phó Tổng Tham mưu trưởng QĐNDVN với Tư lệnh
Binh chủng Thông tin liên lạc Tạ Đình Hiểu và các chiến sĩ thông tin Trung đoàn
134, tham gia chiến dịch Trị Thiên năm 1972.
Đại tướng Lê Trọng Tấn (1914-1986). Ảnh tư liệu
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ bảo đảm thông tin liên lạc
phục vụ chiến dịch Trị Thiên (1972), tôi được thủ trưởng Trung đoàn 134 cho nghỉ
phép đúng vào dịp cả nước đang tưng bừng đón Xuân Quý Sửu 1973, cũng đúng vào
thời điểm Nhà nước ta đấu tranh thắng lợi trên mặt trận ngoại giao buộc đế quốc
Mỹ phải ký Hiệp định Pa-ri và ngừng ném bom đánh phá miền Bắc.
Ngày 10 tháng Giêng âm lịch, trên đường trả phép, tiết
Xuân se lạnh, trời lất phất mưa, đang mải miết đạp xe trên đường Hoàng Diệu, chợt
tôi nghe tiếng gọi: "Thuận! Thuận! Đồng chí Thuận". Phanh xe dừng lại,
tôi ngỡ ngàng, một chiếc xe Vonga đen đỗ cách tôi chừng 50m, một anh bộ đội
nhoài người ra cửa xe vẫy tay rối rít. Quay xe lại, tôi nhận ra người vẫy gọi
là anh Tời, cán bộ bảo vệ đồng chí Lê Trọng Tấn - Vị Tư lệnh chiến dịch Trị
Thiên cách đây hơn một tháng chúng tôi có vinh dự được phục vụ bảo đảm thông
tin liên lạc. Thủ trưởng Tấn mở cửa xe nhìn ra hỏi: "Cháu ra bao giờ? Có
khỏe không? Gia đình ăn Tết vui vẻ chứ? Bây giờ chú bận đi làm việc, chiều mai
rủ các bạn cùng công tác trong chiến dịch đến nhà chú liên hoan mừng thắng lợi
nhé, đến càng đông càng tốt". Tôi lúng túng chẳng nói được gì, chỉ đáp lý
nhí: "Vâng ạ".
Về đến đơn vị, cả đêm ấy tôi không sao ngủ được, kỷ niệm
về những ngày đi chiến dịch ùa về. Mặt trận Trị Thiên, chiến sự diễn ra ác liệt
kéo sang cả mùa mưa, đường dây thông tin do chúng tôi phụ trách bị mưa gió làm
đổ cột, hỏa lực, máy bay địch bắn phá liên tục, chất lượng thông tin ảnh hưởng,
thủ trưởng Tấn thường xuyên gọi tôi sang địa đạo chỉ huy sở nhắc nhở, khi về
bao giờ chúng tôi cũng được đồng chí cho quà (khi thì bao thuốc, gói chè, khi
thì gói kẹo, bánh xà phòng thơm...). Đồng chí nhắc nhở tôi về động viên anh chị
em chiến sĩ trong trạm giữ vững quyết tâm, khắc phục khó khăn, bảo đảm thông tin
liên lạc cho tốt. Nhiều lần đồng chí còn hẹn: kết thúc chiến dịch ra Hà Nội chú
sẽ tổ chức liên hoan. Không ngờ lời hứa tưởng như khó thực hiện ấy thì hôm nay
đã thành hiện thực. Nhưng ngặt một nỗi, tại đơn vị, số chiến sĩ tham gia chiến
dịch về chỉ có 3 anh em: kỹ sư Đàm Ngọc Thạch, chiến sĩ tải ba Nguyễn Thanh Mai
và tôi, còn đồng chí Phạm Ngọc Thăng - trưởng ban cán sự và đồng chí Nguyễn Huy
Văn, ủy viên ban cán sự tiền phương đơn vị 134 đi công tác vắng.
Đúng hẹn, 5 giờ chiều hôm sau chúng tôi có mặt. Thấy chỉ
có 3 người, thủ trưởng liền hỏi: Sao đến ít thế? Tôi trình bày: Một số còn ở lại
để bàn giao công việc với Quân khu, một số chuyển thẳng về đơn vị cũ, một số
nghỉ phép Tết chưa lên.
Vẫn giọng nói trầm ấm, tình cảm như thời gian trong chiến
dịch, đồng chí hỏi thăm sức khỏe chúng tôi và gia đình. Lần lượt 3 chúng tôi kể
về những ngày vui đón Xuân cùng người thân tại quê hương. Một lát sau đồng chí
Tạ Đình Hiểu - Tư lệnh Binh chủng Thông tin liên lạc cũng đến. Chúng tôi rất mừng
và yên tâm hơn, sự hồi hộp lo âu cũng qua đi.
Đến giờ ăn, ngồi cùng bàn có hai vợ chồng thủ trưởng Tấn,
anh Minh - thư ký, anh Tời - bảo vệ, anh Thận – bác sĩ, thủ trưởng Hiểu và 3
chúng tôi.
Trong khi ăn cơm, câu chuyện chiến đấu anh dũng của cán
bộ, chiến sĩ tham gia chiến dịch, kỷ niệm về những ngày gian khổ ác liệt mà hào
hùng của 10 tháng diễn ra chiến dịch Trị Thiên được mọi người đưa thành chủ đề
bàn luận sôi nổi, cứ như cuộc nói chuyện trong bữa ăn gia đình. Chúng tôi vô
cùng tự hào và nhớ mãi lời động viên của thủ trưởng Tấn: Với các cháu ở Trạm
100A, 100B phục vụ thông tin liên lạc trong chiến dịch, tôi đã có gặp và khen
ngợi nhiều lần, hôm nay nhân có đồng chí Hiểu, Tư lệnh thông tin, tôi nhắc lại
vừa là ghi nhận, vừa là động viên bộ đội thông tin:
- Chiến dịch Trị Thiên vừa qua có nhiều tình huống diễn
biến bất ngờ, về thời gian dự định hết mùa khô kết thúc, nhưng rồi kéo dài sang
cả mùa mưa. Chiến dịch mở màn được hai tuần thì địch quay lại đánh phá miền Bắc
rất ác liệt. Tuyến đường trục dây trần với các trạm máy xây dựng dã chiến vừa gấp,
vừa dài, qua nhiều địa hình rừng núi, sông suối phức tạp, khó khăn, hiểm trở,
thường xuyên bị địch đánh phá. Khi chiến dịch kéo dài sang mùa mưa, những đợt
mưa dầm dề, công sự chiến hào sụt lở, cột đổ, ảnh hưởng nhiều đến chất lượng
công tác bảo vệ khai thác đường dây. Tuy vậy, các cháu ở đường dây, trạm máy vẫn
giữ vững quyết tâm không ngại mưa gió, đêm tối, vượt qua dưới làn bom đạn bảo đảm
liên lạc thông suốt cho Bộ Tư lệnh chiến dịch chỉ huy chiến đấu thắng lợi. Cũng
có những trận đánh đang diễn ra ác liệt, liên lạc bị gián đoạn, Bộ chỉ huy chiến
dịch và Tư lệnh các quân binh chủng đòi hỏi liên lạc rất gay gắt, có lúc ra lệnh
như áp đặt: phải đảm bảo "bằng được" liên lạc ngay, bất kể lúc nào!
Trước sự đòi hỏi thông tin liên lạc cực kỳ gay gắt như vậy, điều đáng khen là
các cháu bên tổng đài vẫn kiên nhẫn chịu đựng, bình tĩnh, bảo đảm thông tin
liên lạc. Bộ chỉ huy chiến dịch, các cơ quan, đơn vị trong đội hình chiến dịch
đều rất hài lòng với tinh thần trách nhiệm cao của các cháu và cũng đã trực tiếp
biểu dương khen ngợi nhiều lần.
Đồng chí Tạ Đình Hiểu đáp lại:
- Cảm ơn anh đã có lời khen các cháu và các đơn vị thông
tin trong chiến dịch, sắp tới bộ đội thông tin còn phải phấn đấu nhiều hơn nữa
mới đáp ứng được yêu cầu của chiến trường. Binh chủng sẽ rút kinh nghiệm để phục
vụ thông tin tốt hơn.
Sau bữa ăn, trong lúc ngồi uống nước nói chuyện vui, thủ
trưởng Tấn tâm sự: "Chiếc máy điện thoại luôn gắn liền với mỗi người chỉ
huy, tôi cũng vậy. không lúc nào tôi rời xa nó được vì công việc. Trong chiến dịch
vừa qua, anh em đã lắp cho tôi một chiếc máy mới nhưng nó làm tôi bị dị ứng, đỏ
tấy cả hai tai". Nói xong, thủ trưởng Tấn nghiêng tai cho mọi người xem,
chúng tôi nhìn nhau ái ngại, thương cảm.
Đồng chí Hiểu hỏi tôi:
- Sao không khắc phục được?
Tôi thưa lại: Trong chiến dịch, chiếc máy điện thoại
TA-57 là chiếc máy tốt nhất, nhẹ nhất, chỉ dùng cho lãnh đạo chỉ huy, tai nghe
được bọc cao su, thủ trưởng Tấn bị dị ứng với cao su, nhưng không có máy nào tốt
hơn để thay thế. Khi nghe, hai chiến sĩ đường dây Trúc và Luận kiểm tra về báo cáo,
tôi đã lấy miếng vải trắng mỏng sang bọc lại, song hạn chế một phần do vải mỏng,
vì nếu bọc vải dày thì ảnh hưởng đến chất lượng tín hiệu.
Đồng chí Hiểu nói:
- Chúng tôi sẽ chỉ thị cho anh em Phòng Kỹ thuật nghiên
cứu khắc phục.
Trước khi ra về, thủ trưởng Tấn ký tặng riêng cho tôi một
tấm ảnh do chính thủ trưởng chụp một cành phong lan rừng mới nở trên đường hành
quân đi chiến dịch làm kỷ niệm. Chia tay chúng tôi, đồng chí Tạ Đình Hiểu bắt tay
tôi và nói: "Cảm ơn các đồng chí, cảm ơn đơn vị 134 đã hoàn thành xuất sắc
nhiệm vụ thông tin liên lạc chiến dịch, được đồng chí Tổng Tham mưu phó khen ngợi,
khi về nhớ báo cáo lại cho thủ trưởng đơn vị biết buổi gặp mặt tối nay
nhé".
Chấp hành mệnh lệnh của Tư lệnh, tôi thay mặt ba người
báo cáo với đồng chí Phạm Ngọc Thăng - Chính ủy, đồng chí Nguyễn Huy Văn - Tham
mưu trưởng về buổi gặp mặt hôm đó. Các đồng chí rất phấn khởi.
Sau một thời gian ngắn, tôi được điều về cơ quan Tham mưu
đơn vị 134, làm trợ lý tham mưu. Nhân một chuyến công tác xuống đơn vị, tôi được
đi cùng Chính ủy Thăng và Tham mưu trưởng Văn. Khi qua Hà Nội, đoàn chúng tôi ghé
thăm Tư lệnh Tạ Đình Hiểu tại nhà riêng, nghe đồng chí Hiểu kể lại lý do đồng
chí cũng có mặt ở nhà đồng chí Lê Trọng Tấn ăn liên hoan cùng chúng tôi hôm đó
là do đồng chí Tấn gọi điện thoại nhắn đến. Mặc dù bận rất nhiều công việc, đồng
chí Hiểu cũng thu xếp đến ngay. Theo đồng chí Hiểu: "Buổi gặp mặt giữa đồng
chí Tổng Tham mưu phó Lê Trọng Tấn với chúng tôi và đồng chí Tư lệnh hôm đó được
xem như buổi gặp mặt giữa lãnh đạo chỉ huy Bộ Tổng Tham mưu với những người chiến
sĩ đại diện Binh chủng Thông tin. Sau buổi đó về, đồng chí Hiểu kể lại với các
đồng chí trong Đảng ủy, chỉ huy Binh chủng, các đồng chí rất vui, coi đây là niềm
tự hào của Binh chủng..". Đồng chí Hiểu kể tiếp tình cảm chân thành, yêu thương,
gần gũi các chiến sĩ của đồng chí Lê Trọng Tấn ở các đơn vị từ Chiến dịch Biên
Giới thời kỳ chống Pháp đến chống Mỹ mà đồng chí đã chứng kiến. Đồng chí Tấn là
một người lãnh đạo tài trí, đức độ, giản dị, sống gần gũi mọi người, ai cũng
kính phục.
Kết thúc chiến dịch, trạm tôi được đại diện cho các
đơn vị thông tin trong Mặt trận báo cáo rút kinh nghiệm trước Hội nghị của Bộ
Tư lệnh Thông tin tiền phương về "công tác đoàn kết hiệp đồng bảo đảm
thông tin liên lạc phục vụ chiến đấu". Chiều tối hôm ấy, tại buổi liên
hoan mừng thắng lợi, Bộ Tư lệnh Thông tin tiền phương còn kết hợp tổ chức lễ cưới
cho đồng chí Phan Thị Xuân Sánh - chính trị viên kết hôn cùng đồng chí Hùng -
tiểu đội trưởng đường dây Trạm KC100A. Niềm vui nhân đôi, mọi người đều phấn khởi
vì kết quả đạt được trong chiến đấu gắn liền với hạnh phúc riêng tư của người
chiến sĩ. Đợt phục vụ chiến dịch năm ấy, Trạm KC100B của tôi được Nhà nước tặng
thưởng 5 Huân chương Chiến công: 1 cho tập thể trạm, 4 cho cá nhân (Thuận, Duy,
Phả, Lan) và nhiều bằng khen, giấy khen.
Kỷ niệm về bữa cơm sau chiến dịch Trị Thiên giữa đồng chí
Lê Trọng Tấn - Tổng Tham mưu phó Quân đội nhân dân Việt Nam - Tư lệnh chiến dịch
Trị Thiên với các chiến sĩ thông tin chúng tôi không bao giờ quên, nó theo tôi
suốt hơn 32 năm công tác. Đây là kỷ niệm sâu sắc nhất trong cuộc đời binh nghiệp
của tôi, của 12 năm chiến đấu, công tác trong Binh chủng Thông tin liên lạc. Cuối
năm 1977, tôi được chuyển ngành về cơ quan Trung ương Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt
Nam. Bây giờ đồng chí Lê Trọng Tấn đã đi xa, tôi đã nghỉ hưu, nhưng những tình
cảm sâu nặng và tốt đẹp nhất về một đồng chí lãnh đạo cao cấp, một vị tướng đức
độ, giản dị, mặc dù bận trăm công ngàn việc nhưng vẫn dành một chút thời gian
ngắn ngủi quan tâm đến các chiến sĩ nhỏ bé nhất trong quân đội như những chiến
sĩ thông tin chúng tôi. Quả thật, chỉ có Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng,
chỉ có người lính Cụ Hồ mới có được tình cảm cán binh như vậy.
Tháng 9-2005
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Ký ức Cựu chiến binh Thông tin liên lạc - Tập 2”)
0 comments:
Đăng nhận xét