28.3.25

Nhớ mãi ngày 30 tháng 4 năm 1975

Đại tá Hà Duy Trọng - nguyên Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 77

Đời người lính gần bốn chục năm trời đi suốt chiều dài cuộc trường chinh chống Pháp và Mỹ, tôi có rất nhiều kỷ niệm nhưng sâu sắc nhất, tự hào nhất và cũng là vinh dự lớn nhất được làm một nhân chứng lịch sử vào những giờ phút trọng đại oanh liệt của cuộc kháng chiến trường kỳ 30 năm liên tục đấu tranh giành độc lập, tự do cho dân tộc mình.

Ngay từ sáng sớm 30 tháng 4 năm 1975, tôi đã có mặt ở Sở chỉ huy của Bộ Quốc phòng trong nội thành Hoàng Diệu (khu A) bám sát từng phiên liên lạc, theo dõi từng bức điện chuyển nhận bằng vô tuyến điện, sóng ngắn và bằng sóng cực ngắn vô tuyến điện tiếp sức nối thông liên lạc với Sở chỉ huy Miền (B2). Khi mặt trận đang bước vào thời điểm quyết định, chúng tôi chấp hành yêu cầu đảm bảo để Đại tướng Tổng Tư lệnh nói chuyện thẳng với Bộ chỉ huy chiến dịch Hồ Chí Minh. Tôi trực tiếp cắm máy theo dõi điều hành cuộc đàm thoại trở thành có một không hai này. Khi nghe lệnh Cục Tác chiến yêu cầu anh Tuấn (bí danh đồng chí Văn Tiến Dũng) ra máy nói chuyện với anh Chiến (bí danh Đại tướng), chúng tôi liền đáp ứng ngay yêu cầu ấy và chăm chú theo dõi ngay từ đầu từng lời Đại tướng Tổng Tư lệnh nói: "Những ý kiến các anh điện ra, các anh ấy (Bộ Chính trị) đã có điện trả lời; bây giờ các binh đoàn trên các hướng tiếp tục tấn công, không được dừng lại. Dương Văn Minh chỉ có đầu hàng vô điều kiện. Chúc các anh đại thắng, ôm hôn các anh, ôm hôn tất cả các anh em"! Một mệnh lệnh rõ ràng báo giờ phút chiến thắng huy hoàng sắp đến. Trong lòng chúng tôi - những cán bộ, chiến sĩ thông tin ở Sở chỉ huy đều dâng lên niềm hân hoan vô cùng xúc động, náo nức, hồi hộp đón chờ cho đến khi nghe đài báo quân ta đã hoàn toàn làm chủ thành phố Sài Gòn, đã chiếm xong Sở chỉ huy Bộ Tổng Tham mưu ngụy và cờ giải phóng đã phấp phới bay trên nóc Dinh Độc Lập, cả bộ máy ngụy quyền đã cúi mình xin đầu hàng. Tôi lúc này như người bay bổng lâng lâng, xúc động chảy nước mắt kêu to lên: này các cậu ơi, Sài Gòn giải phóng rồi! Mọi người reo vang ôm lấy nhau mà hò hét sung sướng tột cùng.

Thuở đời Trần "Người lính già đầu bạc. Kể mãi chuyện Nguyên - Phong". Nghĩ về sự tích ấy, nhân ngày kỷ niệm 30 tháng 4 năm nay là anh lính già "Bộ đội Cụ Hồ" nghỉ hưu và lão tướng Võ Nguyên Giáp là Chủ tịch danh dự Hội Cựu chiến binh, tôi vẫn thấy lời nói và hình ảnh của anh Văn thân thiết và có sức mạnh diệu kỳ mà ngay tướng Pháp Bi-gia đã xác nhận:

"...Ông Giáp đã chỉ huy chiến đấu thắng lợi, trong một thời gian đặc biệt lâu dài. Đạt được như thế trong suốt 30 năm, là một kỳ tích chưa từng thấy...” Và tướng Oét-mo-len - Tổng chỉ huy quân đội Mỹ ở chiến trường Đông Dương ca ngợi: ..."mọi đức tính tạo thành một Thống soái quân sự lớn như: sự quyết đoán, sức mạnh tinh thần, khả năng tập trung suy nghĩ và hành động, trí thông minh. Tất cả những đức tính ấy, ông Giáp đều có, ông là một người quả quyết, một Thống soái vĩ đại...".

Không những thế, Đại tướng còn được cả thế giới biết đến và mến phục, đã được ghi danh vào từ điển của nước Anh, nước Pháp. Rất xứng đáng tiêu biểu cho các anh hùng dân tộc Việt Nam. Những điều đó không những là vinh dự của cá nhân mà còn là niềm tự hào chung của dân tộc.

Tôi suy nghĩ và ngợi ca như vậy!

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Ký ức Cựu chiến binh Thông tin liên lạc - Tập 2”) 

0 comments:

Đăng nhận xét