1.12.25

Cô gái Trường Sơn

Ngọc Sơn

Ai đi nước Pek, nước Phin

Ai xuống nước Lũ, ai lên nước Chè1

Ai xuôi Giá - vụt về quê

Đừng quên cô gái Hơ-rê dẫn đường.

Tên em là Dy Hơ Thưng

Đang chờ ta đó... núi rừng mênh mông

 

"Đi thôi anh! Nắng ăn rồi cái núi

Cái dốc còn dài, con suối còn quanh"

Em cười đôi mắt long lanh

Ba-lô tôi nặng em giành đeo vai

Đùm cơm sắn, chiếc gậy mây

Đầu trần chân đất, suốt ngày em đi

Khi hố thẳm dầm dề mưa trút

Khi đèo cao nắng bốc lửa thiêu

Lúc thác ghềnh đá nhảy người treo

 

Lúc hút bóng tầng mây chót vót

Mắt Dy Hơ Thưng

Luôn nhìn phía trước.

Bước nhanh nhanh bước

Rút ngắn núi rừng

Đá gai cào nát bàn chân

Vắt sên đeo cắn máu tuôn giọt dài.

Nắng đi lại đổ mưa rồi

Nắng mưa là bạn của người giao liên.

 

Ngước nhìn con chim Clan-pon2

Trên cành nó hót vang vang núi rừng:

"Thương cô tóc cụt! Khó khăn khắc phục!"

Khó khăn khắc phục!... Không hề dừng chân

Chia tay bên suối vắng

Bẻ đôi đùm cơm sắn

Tôi nói với em: "Dy Hơ Thưng ơi!

Con đường thống nhất còn dài, gắng đi!"

Hạ Thưng cười híp đôi mi

Cầm tay lắc lắc: "Anh đi tốt lành!"

Chân tôi theo nước xuôi dòng ani

Mà lòng tôi ngược theo đường Hồ Thưng:

Buổi sáng ra đi, nắng cài hoa trên tóc

Buổi tối về, mưa nhuộm váy chàm xanh

Cheo leo sườn dốc lượn quanh

Đầu nương chim hót, cuối gành thác reo...

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000)

-----------------------------------------

1 Đồng bào Tây Nguyên dựng làng bên suối nước nên các làng đều gọi là nước như làng nước Lũ, nước Chè...

2 Chim thường kêu bốn tiếng một, anh em thường nhại: "Khó khăn khắc phục”. 

0 comments:

Đăng nhận xét