Hồ Thu
"Quê
em ở bờ sông trước mặt
Chỗ cây
gòn cao đó, anh thấy không?
Nhớ năm
ngoái nhà em vui hết sức
Các anh về
dạy múa hát tưng bừng...
Một sáng
tinh sương quân thù lại đóng
Đốn sạch
vườn em, đóng cọc, giăng rào
Chúng giết
ba rồi! Anh ơi, thù lắm!
Đời má em
từ đó chỉ buồn đau".
Em bỗng
cau mày nín lặng
Mắt trông
xa đầu xóm mưa giăng mờ.
Nóc đỏ lô
nhô chòi canh lô-cốt.
Thương
quê làng, thương những đám dừa tơ!
Đường xa
gió rung rinh mái tóc
Áo bà ba
em mặc, lạnh không em?
Em gái
giao liên ơi! Đưa bàn tay anh nắm
Anh còn
muốn nghe nhiều, hãy nói nữa đi em!
Một lúc
lâu em bông cười chúm chím
Đôi má bầu,
mắt sáng long lanh
Nào chuyện
sợ ma, nào chuyện mùa qua lộ...
Tay vẫn ấp
yêu chiếc gối nhỏ đang cầm.
"Có
mấy anh đi em thích quá
Nhiều anh
vui kể chuyện luôn mồm
Chuyện
phá khu, chuyện đánh đồn...
Ừ, mà chừng
nào đánh đồn anh nhớ
Lại nhà
em chỗ cây gòn cao đó,
Giặc quy
khu bắt má vô rào,
Chắc đêm
nay má vẫn ước ao...
Tôi biết
nhiều đêm em gái về quê
Thăm má,
thăm em và mẹ con đều khóc
Tay mẹ
lùa tóc con thầm thì trách móc:
"Mày
cứ đi luôn có tích cực không con?
Giặc nó
rình, nó cứ dọa tao luôn...”
Đêm nay
chào tôi để rồi trở lại
Đoạn đường
xa, đêm mưa dầm lạnh tái
Nhìn bóng
em in nhỏ xíu trên đường
Tôi hiểu
rồi sức mạnh của quê hương.
Bạc Liêu, 5-1965
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000
0 comments:
Đăng nhận xét