Hữu Thỉnh
Anh nhận
ra núi cao
Vì rừng
không ngớt gió
Nhớ về
nơi em ở
Bắt đầu bằng
âm thanh.
Núi đứng
cùng núi xanh
Nhận ra bằng
kỷ niệm
Áo em và
áo bạn
Cùng màu,
không lẫn đâu.
Làm sao
mà lẫn được
Dẫu rằng
hương bồ kết
Ở xa rừng
Sơn Trà
Dù hai
bàn tay em
Giấu vào
trong túi áo
Thì âm
thanh cứ bảo
Lần dây
ra tổng đài.
Người mỏi
mắt vì người
Qua em
thành gặp gỡ
Ấp tai
vào ống nhựa
Nghe thầm
trong cách xa.
Dù người
không thấy nhau
Hay quên
vì hồi hộp
Chỉ tiếng
à, tiếng ơi
Xóa một
trời xa cách.
Và anh
nghe mùa xuân
Qua ô
vuông đóng mở
Mùa nay
đào nở rộ
Dọc đường
dây đi qua.
Lại nhớ
dưới lòng thung
Lá dong
và lá chít
Bánh tròn
nên sợi lạt
Buộc chạp
vào ra giêng.
Chẳng đến
được cùng em
Lúc giao
thừa của núi
Xin đổ một
hồi chuông
Thay cho
lời anh gọi.
Năm 1979
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000)
0 comments:
Đăng nhận xét