Khánh Vân - Kính tặng người nữ giao liên của miền Nam
bất khuất
Có người
con gái,
Trên đường
giao liên,
Bóng xa
mê mải,
Nắng đứng...
trăng nghiêng...
Một bông
Huệ trắng
Cài trên
mái đầu.
Lối mòn
thơm lựng
Bàn chân
bước mau.
Em lao
trong mây
Em chuyền
trên cây
Đá kìm dưới
gót.
Gai nát
bàn tay.
Hỏi em đi
đâu?
Em rằng:
cứu nước,
Đôi mắt bồ
câu
Ánh như
gươm sắc.
* * *
Giặc bắt em
rồi
Một chiều
dốc núi;
Búa nện,
kìm nung
Nửa lời
không nói.
Máu em thấm
đất,
Đất càng
kiên trinh;
Mắt nhìn
trời đêm
Sao khuya
không tắt.
Đồng bào
tiếc thương
Đưa em về
bản.
Tìm trong
người em
Thấy tờ mật
lệnh.
* * *
Đường em
đang đi
Có người
đi tiếp!
Tên em là
gì,
Nào ai có
biết?
Nhìn cánh
hoa cài
Ngát trên
mái tóc,
Đồng bào
đặt tên
Em là Huệ
Trắng!
Huệ Trắng,
Huệ Trắng
Thơm lựng
đường xa
Đèo cao,
vực thẳm
Giục bàn
chân qua...
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000)
0 comments:
Đăng nhận xét