Nguyễn Văn Củng
Đến bên anh
thợ máy
Tôi bảo
anh làm thơ
Viết về
những ước mơ
Đăng báo
tường "Ánh thép"
Anh bảo: Ồ!
Tuyệt đẹp
- Tớ sẽ
làm thơ ngay
Anh xoè
đôi bàn tay
Ấn vào
công tắc máy
- Tớ đang
làm thơ đấy
Cậu có
yêu thơ không?
Thơ là ngọn
lửa hồng
Thắp
trong lồng ngực thợ
Không mơ
màng ngọn gió
Không bướm
lượn chim ca
Không sắc
lá, màu hoa
- Tặng thợ
chùm hoa lửa
Mùa xuân
chờ ngoài cửa
Hẹn hò
chi đó em?
Giọt
sương tình của đêm
Bỏ quên
trên gò má.
Những
vòng quay hối hả
Như nhịp
đời không nguôi
(Ngày sơ
tán bom rơi
Thuở núi
rừng kháng chiến)
Như con tằm
nhả kén
Cho em ngồi
quay tơ
Đêm ca ba
làm thơ
Nên tiếng
gà rất ngắn
Thơ nặng
tình bè bạn
Chiến trường
bớt máu rơi
Thơ ca đượm
mồ hôi
Thơ nặng
tình non nước
Thơ phổ
trên khuông nhạc
Tiếng máy
hay ra đời
Nồng giấc
ngủ trong nôi
Nhà thơ
nâng tốc độ.
Thơ nặng
tình với thợ
Nở năm
cánh sần chai
Xoè bàn
tay anh cười
Nhắc lại
vần thơ nặng.
Tiếng
chim và sắc nắng
Hát trong
lều thơ vui
Bài thơ
anh cho tôi
Mùa xuân
đầy ánh thép.
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những chặng đường tín hiệu”. NXB QĐND 2005)
0 comments:
Đăng nhận xét