Nguyễn Thụy Kha
Khi chiếc
ma níp rung trong bàn tay
Tiếng nói
ai vang từ ống nói
Tín hiệu
bắt đầu ra đi
Như nguồn
suối.
Xuyên điệp
trùng ngọn núi
Tín hiệu
chảy dọc đường dây
Vặn mình
qua thành trì của đá
Dội lên
những vách chắn điện ly
Tín hiệu
vẫn chảy đi thác lũ
Lá thư em
bay đến Trường Sơn
Phải vì
thế mà anh nguôi cơn sốt
Anh gặp
quê hương
Trong dấu
nhật ấn xinh xắn vòng tròn
Giữa rừng
nhớ em như thèm muốn
Thiếu gió
biển khi rất nhiều gió núi
Anh nhớ
em như muốn chảy theo nguồn
Lá thư
này bỏ thùng thư nào em
Dấu nhật ấn
như mắt ai muốn hỏi
Anh biết
nói gì giữa rừng vời vợi
Lát nữa
thôi mang cơn sốt anh đi
Anh cuốn
võng biết có người vẫn đợi
Thế kỷ
này
Giữa sông
núi Việt Nam
Những đường
dây dọc ngang
Khỏe khoắn
Mạng
thông tin rõ ràng bí ẩn
Mãnh liệt
như đường huyệt trong người
Những tổng
đài suốt chiến tranh trụ bám
Qua bao
mùa bom rơi
Bao mùa
thủy lôi vây kín biển
Máu người
loang đất ruộng
Những đường
dây dứt rũ con đường
Nhà bưu
điện vắng tanh
Những người
lính không thể nào ẩn nấp
Nhưng cứ
nhìn vào đường dây
Những sợi
dây phải căng bên biển sóng
Là lại gặp
bạn bè
Không thiếu
một ai.
Với những
cánh ăng ten
Đảo với đất
liền không còn xa cách
Những con
tàu trên thềm lục địa khỏi cô đơn
Khi ở đấy
rộn tiếng chim tà tích
Với những
cánh ăng ten
Tổ quốc
có đảo làm mắt ngọc
Qua những
vệ tinh
Tổ quốc
quây quần trái đất
Về đây
tín hiệu của bao niềm trò chuyện
Như những
dòng sông gặp đại dương
Anh có thể
suốt đời thiếu em
Nhưng Tổ
quốc
Mạch
thông tin không thể ngừng một phút
Làm sao
thuộc hết tên
Các chị
các anh những năm gánh vác
Trên vai
trĩu nặng mạch thông tin
Họ tỏa
vào núi sông làng xóm
Sức sống
trên Tổ quốc muôn đời.
1972-1990
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000)
0 comments:
Đăng nhận xét