Phạm Văn Thanh
Xoay thêm
núm sóng một lần
Lại nghe
có tiếng thì thầm trời xanh.
Tích tà
tích - gọi tên anh
Đố ai đếm
được tâm tình đôi ta
Bên ngoài
pháo nổ gần xa
Trong hầm
máy nở đầy hoa hàng hàng.
Đèn xanh
nháy gọi đèn vàng
Mồ hôi là
những hạt mang sắc màu
Thương ai
chẳng gọi nên câu
Chỉ mong
trời rộng hôm sau trong lành.
- Hỡi người
hải đảo mông mênh
Ở trên ngọn
sóng hay ghềnh chon von
Đã quen
gió cát đen giòn
Tin truyền
muôn dặm vẫn còn nóng ran.
Em từ dải
núi xanh lam
Tung lên
những cánh sóng chan chứa trời
Nhịp
ma-níp quá quen rồi
Mấy năm
chưa tỏ mặt người. Nhớ sao?
Rung rinh
tín hiệu tìm nhau
Âm thanh
ngắn để dạt dào nguồn tin
Tình ta
cùng một nhịp tim
Một tin
thắng trận trăm miền cùng nghe.
Mỏng manh
hai tiếng tịch tà
Mà rung
chuyển cả bốn bề rừng xanh
Dẫu qua
muôn dặm hành trình
Vẫn
nguyên ngọn lửa của tình yêu ta.
Năm 1979
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000)
0 comments:
Đăng nhận xét