13.2.26

Từ nhịp tích tà...

Nguyễn Thị Hồng Ngát

Một chặng đường từ nhà đến trạm

Gần gụi thôi nào có xa gì

Ròng rã chục năm trời ngày mấy lượt chúng tôi đi

Hôm bận thêm ca quên ngày, quên tháng

Quên khí hậu thất thường trời đang mưa lại nắng

Có thể quên rồi bao trận bom rung

Chúng tôi ngồi đây: trong một căn hầm

Nhưng nhớ hết mọi chiến sự đang diễn ra trên khắp miền đất nước.

Tiếng bạn gọi về, tiếng Trung ương truyền khắp

Tín hiệu phát đi hối hả, nhịp nhàng

Tiếng sấm mưa rào hay tia chớp lửa bom

Xuyên đến chói tai vẫn ngồi làm việc

Vẫn phải nhận ra bè chính trong giàn nhạc

Biết phân từng tiếng hót mỗi loài chim

Chúng tôi thức nhiều trong những ca đêm

Nên mỗi chúng tôi những người lính thông tin tóc thường chóng bạc

Đối với người yêu, anh lính thông tin thành nghiêm chỉnh nhất

Mũ vẫn đội đầu "giữ đúng tác phong"

Anh bỗng mỉm cười hàm răng trắng bong

Niềm vui hiện lên trên đôi mắt sáng

Chính các anh đã góp phần để làm nên chiến thắng

Nhưng lại ngồi đây giản dị, chân thành

Dưới núi Ba Vì đêm xuống sương giăng

Mười năm ấy các anh "đi theo mỗi mùa chiến dịch"

Phút ngỡ ngàng trước mùa sim tím ngát

Trên nóc hầm xuân đến tự buổi nào

Thanh bình quá là cuộc đời trước mặt

Vậy mà mười năm chúng tôi chỉ "hành quân" một nơi này quen thuộc

Nơi tiếng tích-tà... là tiếng nói rất thiêng

Ôi tiếng tích-tà… tiếng Tổ quốc thiêng liêng.

8-1977

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000) 

0 comments:

Đăng nhận xét