Trần Đăng Khoa
Mới năm
nào em còn ở Trường Sơn
Nay giữa
khơi xa - tổng đài hải đảo
Gió biển
mặn mòi bạc bao màu áo
Cơn sốt rừng
còn run trong da.
Tổ quốc
thì gần làng quê thì xa
Phía cuối
biển, trời lô xô mây trắng
Những tín
hiệu truyền qua em đều đặn
Đảo như
thành trụ vững giữa trùng khơi.
Có lúc vẩn
vơ nghĩ lại buồn cười
Em cứ
thương thương hàng cây đảo vắng
Hàng cây
nhỏ chẳng bao giờ gió lặng
Vẫn hồn
nhiên xinh đẹp một mình...
Năm 1980
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000)
0 comments:
Đăng nhận xét