21.3.26

Thuở ấy một bài ca

Đào Xuân Mai

Lại về thắp nén hương lòng

Ấm tình người, giữa mùa đông đất trời.

Tháng năm, năm tháng đầy vơi

Ơi anh, ơi chị sương rơi mái đầu

Giữa đô thành nhớ rừng sâu

Gian lao một thuở chung câu quân hành.

Hoa ngàn đỏ, cỏ ngàn xanh

Điệp trùng non núi đã thành bài ca.

Một thời máu, một thời hoa

Một thời gian khổ thiết tha tình đời

Một thời chung khóc, chung cười

Chung đau, chung đói, chung lời đồng ca

Che nhau bằng thịt bằng da

Thư vợ một lá, cũng là thư chung

Chung nhau cơn sốt rét rừng

Một viên thuốc đắng đã từng sẻ san

Gập ghềnh đèo dốc non ngàn

Vai gầy chung gánh gian nan thuở nào

Vai người thợ những nhịp cầu

Nâng đồng đội vượt sông sâu thác ghềnh.

Phải chăng hỡi chị, hỡi anh

Nặng sâu tình nghĩa nên thành lớn cao?

Bài ca viết thuở gian lao

Vút lên từ giữa chiến hào bom rơi

Một bài ca, một cuộc đời

Mỗi gương mặt một mặt trời yêu thương

Sáng cho nhau mọi nẻo đường

Ấm cho nhau những đêm trường tái tê,

Săn gân vững dạ ta đi

Vai nâng nhà máy hướng về tương lai.

Ngàn cân chặng đường dài

Đồng đội hỡi, máu xương ai mở đường.

Xin về trong ngát khói hương

Nghĩa tình đồng đội yêu thương mở lòng.

Trái tim anh búp sen hồng

Chắt chiu hương để thơm nồng hôm nay

Vẫn xoay cuộc sống tháng ngày

Rừng ơi men vẫn ủ say trong hồn

Một thời chân cứng đá mòn

Hoa lên từ sỏi vẫn còn đâu đây

Đá thành ao đá dựng xây

Hương đời lên giữa bàn tay thợ thuyền...

Đường xa nặng nghĩa trăm miền

Tấm lòng dân chẳng bạc tiền đổi trao.

Trung du tình mẹ ngọt ngào

Thẳm sâu biển cả, vút cao non ngàn

Che bom đạn, sẻ gian nan

Dành cho con cả muôn vàn yêu thương.

Bấy nhiêu năm một chặng đường

Nuôi ta lớn, giữa phố phường hôm nay.

Bài ca thuở ấy còn đây

Nào ai nối nhịp chung tay hát cùng!

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những chặng đường tín hiệu”. NXB QĐND 2005) 

0 comments:

Đăng nhận xét