11.3.26

Lời cây cột ăng-ten

Quang Chuyền

Như một đóa hoa xinh

Xòe ra năm cánh mở

Tôi giơ bàn tay mở

Vẫy mãi về phía em.

 

Loang mãi vào lặng im

Những trùng trùng sóng điện

Nối hai nhịp trái tim

Hai đầu trời trò chuyện.

 

Lòng chứa chan thương mến

Tôi chia đều hai bên

Tôi như là nốt nhạc

Bài tình ca không tên.

 

Tôi nhận từ phía em

Những sắc màu sông núi

Em đón tình tôi gửi

Có khi nào xốn xang.

 

Cơn gió của thời gian

Có bao giờ dừng lại

Cứ thổi qua đời tôi

Những tháng ngày từng trải

 

Vầng trăng như ai gửi

Thương mến vào tay tôi

Vầng trăng vàng trái bưởi

Tôi đỡ trăng cao vời.

 

Khi hướng tôi định rồi

Búp sóng thành bám trụ

Dù có ngày bom rơi

Mặt đất chành nghiêng ngửa.

 

Khi hướng tôi định rồi

Trời không còn xa nữa

Như trong nhà trong cửa

Em luôn về bên tôi.

 

Mãnh liệt đầu ngọn gió

Tôi là cột ăng-ten

Như ngọn bút chỉ lên

Trang sách trời để ngỏ.

 

Giữa hai người báo vụ

Điều này ai hay chăng?

Thức giữa trời không ngủ

Tôi như người lính canh...

Trường Lâm, 1980

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000) 

0 comments:

Đăng nhận xét