Tạ Hữu Yên
Tiếng mõ
trâu thưa thớt đồi khuya
Bản làng
không ai ngủ
Những
nòng súng quáng quàng chớp lửa
Những bàn
chân quờ quạng đường rừng
Biên giới
đêm nay - đêm chiến trận
Núi
choàng màu áo lính trên lưng.
Xuyên qua
tia chớp rạch đầy trời
Vượt Kỳ
Cùng mùa nước cuộn sôi
Một giọng
hát riêng, không nhầm lẫn
Giọng hát
này là của em tôi.
"Hoàng
Liên Sơn đợi khách sang phà
Ai lên rừng
ngắt mấy chùm hoa..."
Lời ca
không có trong bài hát
Đấy tiếng
chim rừng gửi sóng bay xa.
Đi cùng
lưỡi lê vào trận đánh
Cùng nòng
pháo đằm trong sương lạnh
Cùng đôi
dép cao su đế mòn
Cánh sóng
bay chon von đầu non
Giọng hát
dấy lên luồng gió mạnh
Lời ca là
mệnh lệnh
Từ tổng
đài thầm thì bốn bề đêm.
Em tôi giấu
tên
Cái tên
có thể trùng một loài hoa thường gặp
Không hiểu
sao cánh lính trẻ đôi khi vẫn nhắc
Và đoán
mò sau trận đánh thẳng căng
Là Sim,
Nhài, Huệ hay Hồng?
Thương cảm
thế tấm lòng đồng đội
Chưa thấy
khuôn mặt em qua những ngày dữ dội
Nhưng mà
yêu cái giọng mát như trăng.
Trận đánh
chưa dừng, phía ấy - Đồng Đăng
Núi tiếp
núi đứng chung đội ngũ
Giọng hát
riêng góp vào cơn lũ
Dìm kẻ
thù trong lớp sóng trào dâng.
Mùa xuân, năm 1980
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000)
0 comments:
Đăng nhận xét