Nguyễn Duy
Thắng rồi
- trận đánh thọc sâu
lại về với
mái tăng - bầu trời vuông
sục sôi
bom lửa chiến trường
tâm tư
yên tĩnh vẫn vuông một vùng
Khoái nào
bằng phút ngả lưng
mở trang
thư dưới bóng rừng đung đưa
trời tròn
còn lúc rơi mưa
trời
vuông vuông suốt bốn mùa nắng xanh
Mặt trời
là trái tim anh
mặt trăng
vành vạnh là tình của em.
Thức là
ngày, ngủ là đêm
nghiêng
nghiêng hai mái - hai miền quê xa
ở đây là
tấm lòng ta
sông dài
núi rộng cũng là ở đây
Vuông
vuông chỉ một chút này
mà che
tròn vẹn ngàn ngày quân đi
N.D.
Quảng Trị, 1971
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Tín hiệu văn hóa – Tín hiệu tiến công”. NXB Công an nhân dân 2005)
0 comments:
Đăng nhận xét