18.8.26

Mặt trận vô hình (1/2)

Trọng Tân (Kính tặng cán bộ, chiến sĩ thông tin liên lạc anh hùng tham gia Chiến dịch mùa Xuân năm 1975 lịch sử)

Đêm trên sườn núi, khí trời lạnh ngắt, thi thoảng một cơn gió tràn qua lay nhẹ đám cành lá đẫm nước khiến những giọt sương khuya trong vắt nối nhau buông mình xuống gõ lộp độp trên những mái tăng lợp trên những căn nhà hầm âm dương vừa được đơn vị dựng lên chiều nay làm sở chỉ huy dã chiến.

Thượng tá Hoàng Niệm, vị chỉ huy Thông tin cao nhất của Chiến dịch này vẫn lặng lẽ đi lại, suy nghĩ phương án thực hiện nhiệm vụ vừa được Bộ chỉ huy chiến dịch giao cho Thông tin. Vóc dáng nhỏ bé nhưng săn chắc, nhanh nhẹn của ông đêm nay có vẻ trì nặng trong bộ "đại cán" đã cũ. Thỉnh thoảng ông dừng lại trước tấm bản đồ mặt trận, nhìn xoáy vào cái địa danh Buôn Ma Thuật nhỏ nhoi giữa đại ngàn mà mãi đến tận hôm nay, ngay cả những vị chỉ huy cao cấp như ông cũng mới thấy được cấp trên cho biết địa điểm mở màn của Chiến dịch quan trọng này. Có lẽ bởi tính chất đặc biệt của nó khiến tâm tư ông xúc động, bồn chồn đến khó tả. Ông linh cảm đây có lẽ là lần thứ hai, lần thứ hai trong cuộc đời binh nghiệp ông sẽ được chứng kiến lá cờ "bách chiến, bách thắng" của quân đội ta ngạo nghễ tung bay trên sào huyệt cuối cùng của quân giặc. Lần thứ nhất là khi các chiến sĩ trong tiểu đoàn của ông ôm nhau nhảy cẫng lên, nhiều người khóc to lên khi lá cờ chiến thắng của Quân đội ta phất cao trên nóc hầm của Đại tướng Đờ-cát-xtơ-ri giữa lòng chảo Điện Biên Phủ. Và hôm nay, mái đầu đã điểm bạc của chặng đường hai mươi năm chiến đấu, ông lại đưa các chiến sĩ, con cháu của lớp đồng ngũ xưa kia tham gia vào đội hình của hàng chục binh chủng hợp thành, chuẩn bị nghiền nát đội quân xâm lược Mỹ và tay sai của chúng, mà trận đầu sẽ diễn ra bất ngờ trên mảnh đất Tây Nguyên này.

Đã mấy đêm rồi, giữa sâu thẳm rừng già, cán bộ, chiến sĩ dưới quyền ông đang đạp lên gai góc và giá lạnh để đánh thông liên lạc tới các đơn vị. Nghĩ đến họ, ông thấy vợi bớt nỗ lo lắng và thốt lên se sẽ:

- Chà. Mấy thằng... tuổi trẻ của họ mới tuyệt làm sao.

Chiến dịch sắp mở!

Điều ấy không ai nói ra nhưng ai cũng cảm thấy qua những cuộc chuyển quân cấp tốc, những cuộc họp bất thường trong suốt hai mươi ngày đêm trèo đèo lội suối.

Nơi dừng chân đầu tiên là một vùng núi cao, cây rậm, hoang vu. Đón chúng tôi có đồng chí Phó Tư lệnh Binh chủng và cán bộ của bộ phận tiền phương. Thoáng trông thấy Phó Tư lệnh, đám tham mưu con trong các tổ đài liền nháy mắt, túm lại với nhau quanh mấy cậu A8 vốn được mệnh danh là "ăng ten" của "dê"1 tiếp sức.

Bỉnh "trọc" đánh mắt về phía các vị chỉ huy:

- Tớ đã đoán trước được bảy mươi phần trăm mà. Cấp trên "xuất tướng" rồi, các cậu thấy chưa?

Không riêng gì họ, chúng tôi cũng đã cảm thấy như thế. Một cái gì đó náo nức, bồn chồn không giải thích rõ ràng được giống như mình đang đón chờ một cơn bão sắp ào đến, cơn bão sẽ cuốn phăng những tảng mây mù của cuộc chiến tranh đã quá dài, để hé lộ ra mảng trời tươi sáng của hy vọng chiến thắng và hoà bình.

Phạm Ngọc Thụ vẻ quan trọng chen ngang:

- Theo các nguồn tin nội bộ mới nhất chúng tớ vừa nhận được thì tiểu đoàn ta sẽ được tham gia chiến đấu trong một vài ngày tới.

- Ôi! Thế mà cũng là tin. Đánh ở đâu chứ? - Một giọng nói cắt ngang.

- Dứt khoát ở Tây Nguyên rồi.

- Tây Nguyên mênh mông bể sở, cả một "dê" tiếp sức vào tham chiến, chuyện không nhỏ đâu. Nhưng cụ thể chiến trường nào?

- Thế theo cậu thì ở đâu?

- Tây Ninh.

- Tin hạng bét. Nếu Tây Ninh thì ta nằm đây làm gì?

- Tớ thì cho là Pleiku hoặc Buôn Ma Thuột!...

Đang sôi nổi thì có lệnh tập trung. Đồng chí Phó Tư lệnh Binh chủng và Ban chỉ huy Tiểu đoàn phổ biến nhanh tình hình chiến trường và nhiệm vụ của Binh chủng trong đó đặc biệt lưu ý tuân thủ quy ước làm việc của tiếp sức để đảm bảo bí mật tới phút chót của chiến dịch...

Thụ quay sang tôi: "Thấy chưa? Tớ đã bảo mà...". Rồi cậu ta đi về phía chiếc xe Zin 157 đầu tời, leo lên buồng lái lấy một phong lương khô cho vào chiếc bát "B52" dầm nước theo kiểu "chè 701". Chờ cái món ăn cải tiến của cậu ta tan ra sền sệt, Thụ vừa gõ chiếc thìa con vào vành bát vừa ngân nga hai câu thơ mà lính ta rất thích:

"Mấy chàng lính trẻ măng tơ,

Nghêu ngao gõ bát hát chờ cơm sôi"2

Tiếng ca, bát gõ rủng rẻng. Những "bữa" ăn khô vội vàng được dọn ra theo kiểu riêng của từng người. Chỉ nhoáng cái bữa ăn đã xong. Một vài chiến sĩ ngó nghiêng tìm nơi mắc võng. Đại đội trưởng Lưu Đức Doanh đi tới nhắc:

- Chuyển quân ngay đấy. Này mấy tướng, sao túm tụm giữa mặt đường thế kia... thu dọn hết giấy bọc lương khô đi, nhanh lên. Đoàn xe rùng rùng nối nhau lên đường, tới một cánh rừng thưa, đã có người đón sẵn, chúng tôi dừng xe. Khí tài trên xe được tháo ra, chuyển xuống. Và hàng chục đôi vai trần bắt đầu cõng khí tài, máy nổ, xăng dầu lên lưng chừng núi trước mặt. Tôi nhận thấy con dốc lên nơi đặt máy hình như vừa được dò tìm. Những bụi cây bị chặt còn chưa kịp kéo, những gióng tay vịn vừa được buộc... nhiều đoạn phải đạp qua các mỏm đá sắc lẹm làm đau buốt bàn chân. Một chiếc máy nổ 80-90 kg một cuộn cáp nhỏ... bây giờ là một thử thách ghê gớm. Chúng tôi xúm lại khiêng, leo ngược lên hang đá.

Đêm thứ nhất, chúng tôi phải nghỉ lại ở lưng chừng núi. Máy bay trinh sát địch rà sát ngọn cây nhòm ngó. Chúng muốn tìm dấu vết các đơn vị chủ lực để đoán biết ý đồ chiến dịch của ta mùa khô tới. Gần trưa ngày thứ hai, toàn bộ mạng liên lạc đã được nối thông. Phiên việc đầu tiên với Hà Nội vượt thời gian một ngày theo quy định. Nhưng tất cả vẫn chờ đợi.

24 giờ kém 15 phút, chiếc máy dành riêng cho Bộ chỉ huy chiến dịch bỗng đổ chuông. Doanh choàng tai nghe lên đầu. Lệnh trên cho các đài phát sóng. Cả một vùng rừng núi rộn lên trong tiếng reo của từng hồi chuông đổ và ánh đèn tín hiệu nháy sáng...

Báo cáo:

- Đài X3 bắt được liên lạc với OK...

- X4 liên lạc tốt.

- X1...

Phút chuẩn bị, chờ đợi bao lâu nay đã tới. Tiếng nói ấm áp, khoẻ khoắn của đồng chí Tư lệnh mặt trận từ Bộ chỉ huy Chiến dịch cất lên. Giờ phút lịch sử đó in đậm mãi trong kí ức của mỗi cán bộ chiến sĩ đoàn thông tin tiếp sức, những người vinh dự được truyền đi mệnh lệnh nổ súng mở màn cho chiến dịch lịch sử giải phóng Tây Nguyên, đòn phủ đầu của trận quyết chiến chiến lược đánh cho ngụy nhào - đó là lúc 24 giờ kém 5 phút ngày 9 tháng 3 năm 1975.

Từ trong trung tâm của Sư đoàn 23 ngụy – đơn vị mang cái tên đầy kiêu căng "Mãnh hổ Tây Nguyên". hai vệt lửa xanh xé toang khu chỉ huy và truyền tin. Các chiến sĩ đặc công ta bí mật luồn sát tận cửa hầm, từng cụm hoả lực, giáng đòn sấm sét mở đầu cho chiến dịch.

Sau những phút rối loạn, địch tổ chức chống cự quyết liệt. Đạn pháo rít trên đầu. Nổ quanh các mỏm đồi. Tiếng nhiễu sạo tăng lên. Một vài trạm bị máy bay oanh tạc, những anh em quyết giữ vững tiếng nói chỉ huy.

- Đường xuống X3 đứt!

- X15 mất liên lạc - đèn báo dập dồn.

Sư 10 là mũi chính của mặt trận. Không thể để thông tin gián đoạn. Lưu Đức Doanh điều các đài trưởng cùng anh ngồi vào bàn máy. Người nào cũng ướt đẫm mồ hôi, mặc dù ngoài trời đang giá lạnh. Các máy lẻ từ Bộ chỉ huy đang chờ đợi. Mỗi phút không khí như nén chặt lại, căng thẳng. Mệt, lo lắng hằn rõ trên gương mặt cán bộ, chiến sĩ đoàn thông tin tiếp sức.

Còn nữa

T.T.

Tân Sơn Nhất, Sài Gòn tháng 5-1975

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Tín hiệu văn hóa – Tín hiệu tiến công”. NXB Công an nhân dân 2005)

------------------------------------------

1 Ký hiệu của đơn vị cấp tiểu đoàn.

2 Thơ Tố Hữu.

0 comments:

Đăng nhận xét