Quang Minh
Em thư
thái tiến về phía biển
Bộ quần
áo ca ba bỏ lại trên bờ
Anh nhắm
mắt nghe quanh mình sóng đổ
Biển ơi,
biển ơi...
Một cánh
chim nhỏ nhoi bay ngang trời
Một cánh
buồm lộng lẫy phía xa khơi
Một bình
minh bập bùng sóng nước
Một vòm
ngực căng tròn hồi hộp tuổi hai mươi...
Em lẫn
vào con sóng biếc xanh
Em nõn nà
trên con sóng biếc xanh
Bãi bờ
như đọng lại
Bãi bờ
như duềnh lên...
Anh muốn
hát một câu gì thật đẹp
Anh muốn
quỳ ôm từng hạt cát dưới chân mình
Những hạt
cát không hề thương tích
Như mảnh
đất này không biết đến chiến tranh.
Biển vô
tư hôn lên ngực em
Những con
còng chạy lang thang trên cát
Những dấu
chân trên vẽ vụng về trên cát
Những
khát vọng hồn nhiên gửi tới bầu trời...
Biển nồng
nàn hôn lên ngực em
Vòm ngực
trẻ như vẫn đầy tiếng máy
Biển đa
tình như anh và như đất
Trước vầng
trán thư nhàn sau những giọt mồ hôi.
Anh muốn
hát một câu gì thật đẹp
Về những
rung cảm xa, sâu không dễ nói thành lời
Như vẻ đẹp
sáng nay trên biển
Chỉ mình
anh - người lính gác - biết thôi...
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)
0 comments:
Đăng nhận xét