Quang Minh
Anh đã gọi
suốt những cánh rừng gọi suốt
những chiều mây
Nhưng
Hùng của anh không còn nữa
Tiếng
maníp tròn tưởng vẫn còn đâu đó...
Tiếng anh
gọi đọng lại nơi tôi
Như chính
tiếng gọi của tôi hai mươi năm rồi
vẫn thức
Hùng ở
đâu? Cánh sóng đan đỉnh dốc
Pháo hiệu
bắn rồi nhưng Hùng ở đâu?
Hùng đã
không đến kịp những chân cầu
Cửa mở
tung rồi nhưng Hùng không đến kịp
Đêm thắng
trận trở về quờ tay tìm bạn
Chúng
mình nghiêng ngửa thương đau...
Đêm ấy
tôi đã đi vào rừng sâu
Gió nhiều
quá những vì sao buốt nhức
Người và
máy một màu bụi đất
Tôi gọi
Hùng kiên nhẫn một trời đau...
Như không
chỉ là vô tận tiếc thương
Không chỉ
là nỗi mất còn vô tận
Có gì đó
như vừa bị hẫng
Trong cái
bền lòng Hùng đã thức cùng tôi.
Đêm ấy chắc
anh cũng đã thế thôi
Rừng Thốt
nốt quặn lòng nghe anh khóc
Gió thổi
xuôi cần anten vắt ngược
Anh đã gọi
suốt những cánh rừng gọi suốt
những chiều mây...
Biết chẳng
thể tìm Hùng nữa đâu
Sao lạ thế
chúng mình luôn vẫn gọi
Như không
thế không thể nào hiểu nổi
Những khoảng
trời xanh biếc đến nhường kia...
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)
0 comments:
Đăng nhận xét