Tiếp theo phần 1/2
Trọng Tân (Kính tặng cán bộ, chiến sĩ Thông tin liên lạc anh hùng tham gia Chiến dịch mùa Xuân năm 1975 lịch sử)
Có tiếng sột soạt... Bỗng tay Doanh dừng lại. Một tín
hiệu nhỏ nhoi xa xăm thoáng lọt vào đội tai tinh tường của anh. Mọi người nín
thở chờ đợi và hi vọng.
Đúng cự li. Tiếng gọi tha thiết từ X15 vang lên dần:
- X4 đâu? X4 đâu?
Tiếng Doanh reo lên:
- X15 phải không? Có X15 rồi!
Mọi người thở phào nhẹ nhõm. Mệnh lệnh từ Bộ chỉ huy lại
rộn ràng, khẩn trương trong niềm vui chung của cả trạm:
- Hàng quân ngay. Dùng hoả lực mạnh chặn giặc không
cho chúng dồn về Cheo Reo và Bình Dương... Đường 21B, đường 7...
Bộ chỉ huy lệnh cho thông tin tiếp sức đi với các cánh
quân truy đuổi địch.
A8 vừa triển khai xong lại được lệnh cuốn theo Sư 10 về
Khánh Sơn. Tiếp sức di chuyển theo về điểm cao 435... Mọi đồ dùng cái gì có thể
bỏ lại được thì bỏ, mọi phương tiện tận dụng được là đưa vào phục vụ cho cuộc
chiến đấu đang phát triển như bão cuốn.
Từ vùng 2 chiến thuật quân địch tháo chạy hoảng loạn.
Trên đường 21B, đường 7, Cheo Reo bọn tàn quân địch đang tranh nhau dồn về Đà Nẵng.
Quân đoàn 2 địch ở Pleiku, Sư 22 của Quân đoàn 1 và các lực lượng khác của địch
cũng bỏ trận địa chạy về đây... Cheo Reo trở thành cái túi khổng lồ đựng đủ các
sắc lính nguỵ.
Tiếng chuông điện liên tục reo vang. Bên kia đầu dây,
đồng chí Đại tướng Tư lệnh Chiến dịch với giọng nói ấm áp, điềm đạm thông báo
tình hình và lệnh cho các đơn vị triệt để sử dụng các phương tiện vận chuyển:
xe đạp, Honđa, ôtô đưa bộ đội lên Đường 7 đánh chặn không cho địch co cụm về
phía Đông.
Quãng đường hơn bảy mươi cây số chứng kiến một cuộc
chuyển quân rất đa dạng đẹp mắt, hùng hậu và vô cùng thần tốc của bộ đội ta.
Thế là khắp một vùng Tây Nguyên, khu Năm rộng lớn đã
được giải phóng. Cả một bộ máy chiến tranh đồ sộ mà bọn Mỹ và chư hầu dày công
xây dựng suốt hai mươi năm qua đã bị cuộc chiến tranh nhân dân nghiền nát. Hàng
chục vạn đồng bào các dân tộc thoát khỏi bàn tay đàn áp, kìm kẹp của bọn ngụy
quân ngụy quyền đã ngự trị trên vùng rừng núi giàu đẹp này như những lãnh chúa vô
cùng tàn bạo.
Những đêm cuối tháng tư lịch sử dường như không ai ngủ
nổi. Công việc dồn dập và ai cũng cảm thấy náo nức lạ thường. Sài Gòn đã ở phía
trước. Hang ổ cuối cùng của lũ cướp nước và bọn tay sai ngoại bang đã chia cắt
Tổ quốc ta hơn hai mươi năm trời đã hiện lên trong khoảng sáng nhợt nhạt run rẩy
của ánh điện những ngày tàn của chế độ ngụy quyền. Tin chiến sự làm cho mỗi người
càng cảm thấy nóng lòng muốn bay ngay tới đó...
- Liệu đơn vị mình có được vào Sài Gòn không? Bao giờ
thì có lệnh vào?...
Ai cũng chung một câu hỏi như thế. Ai cũng mong mỏi
cái phút giây lịch sử đó có mặt mình trong đội ngũ những người đầu tiên vào giải
phóng thành phố. Từng đoàn chiến xa, pháo tự hành ẩn kín mình dưới những hàng
cây cao su nổi tiếng của vùng rừng không xa những chiến tuyến mới dựng lên của
quân nguy hòng chặn đường tiến quân của ta vào Đồng Nai, Sài Gòn. Từng tốp chiến
sĩ túm tụm quanh xe. Phía thành phố, tiếng nổ của trọng pháo vọng lại nghe bồn
chồn cả ruột gan.
Thoáng thấy bóng vị Tư lệnh Quân đoàn 3, tất cả đều
nhao lên. Ông nhanh nhẹn đi dọc đoàn quân đang đợi lệnh. Vẫn chưa có lệnh. Ai
cũng thầm nghĩ thế khi bóng dáng của Tư lệnh khuất sau cụm xe chỉ huy. Lại bàn
tán cãi vã râm ran.
Phạm Ngọc Thụ đóng sầm cửa xe bước xuống, đi tới chỗ
các chiến sĩ A8. Lúc nãy vừa thấy bóng Tư lệnh, anh ta đã nhanh chân phóng lên
buồng lái.
- Chưa đi đâu bác "tài" ơi! Lại đây nói chuyện
cho vui nào.
- Ôi dào - Một giọng chán nản - Mà có đi thì tăng rồi
pháo chứ đâu đã tới tụi Thông tin mình.
- Cứ khề khà như các tướng thì vào thành mà "nhặt
ống bơ" cũng không còn đâu. Nghe nói thằng 203 nó nằm ở Nước Trong rồi -
Thụ nói như trút nỗi thất vọng vô cớ vào chỗ anh em đang sôi nổi trò chuyện.
Một đồng chí liên lạc người nội thành mặt non choẹt
đang xăm xăm bước về Ban chỉ huy. Nhiều tiếng gọi với theo:
- Nhỏ, đi đâu mà hớt hải vẻ quan trọng vậy? Vào Sài
thành chuyến này có tìm thấy má thì tha hồ mà bú tí nghe.
- Thủ trưởng con ơi, có gì tiết lộ cho anh em chút xíu
nào?
Tiếng cười rộ lên. Đồng chí liên lạc mặt đỏ bừng vừa
chặt vừa đấm gió về phía tốp lính. Một thoáng sau Tư lệnh Quân đoàn quay lại.
Niềm vui sướng trong ông khó giấu nổi những cặp mắt chiến sĩ đang chờ đợi một mệnh
lệnh tiến quân. Mọi người đều cảm nhận thấy cái phút ấy đã đến. Tư lệnh cố kìm
tiếng nói mình cho khỏi rung lên:
- Các đồng chí! Bộ chỉ huy Chiến dịch đã phát lệnh tiến
vào giải phóng Sài Gòn. Và Quân đoàn ta được nhận một vinh dự vô cùng to lớn:
Thay mặt toàn quân cắm là cờ chiến thắng của Đảng, Bác kính yêu lên nóc Dinh Độc
Lập...
Tiếng ông như reo như hát âm vang rất xa giữa rừng cây
chuyền đến mọi người nỗi xúc động khó tả. Hàng quân lặng đi trong chốc lát rồi
lại bùng lên những tiếng vỗ tay, tiếng bước chân sầm sập tạo nên lớp lớp sóng
rung động khắp rừng.
- Cờ đâu? Sao lúng túng thế kia...
- Có lệnh cắm cờ rồi. Nhanh lên các ông ơi...
Tiếng ồn ã, cửa xe rầm rầm đóng lại và một vài chiếc
đã rú máy. Cán bộ tuyên huấn Quân đoàn chạy như cờ ông Công, miệng la hét ầm ĩ:
- Xe kìa, cờ đâu? Các tướng thông tin, cờ gì mà nghiêng
ngả thế kia...
Đội ngũ tiến quân sẵn sàng. Tốp xe thông tin tiếp sức
của chúng tôi nhập vào đạo quân lao vùn vụt về phía mặt trận đang bao quanh
thành phố.
*
Sài Gòn ngập chìm trong biển người, xe, pháo. Nhiều cột
khói đang còn bốc lên trên các căn cứ vừa bị tiêu diệt. Xác giặc, súng ống và
quần áo dù loang lổ ngổn ngang trên khắp các ngả đường vào thành phố. Những cao
ốc, building cửa đóng im ỉm. Từng dãy cờ ba sọc ngụy in la liệt trên khắp các mặt
nhà, cổng, ngõ. Giữa biển người đang hò reo chào đón chúng tôi, không ít những
cặp mắt thất đảm lơ láo của bọn quân, tướng nguy vừa rũ vội bộ đồ nguỵ binh tội
lỗi.
Con đường rộng lớn dẫn thẳng tới Dinh Độc Lập lúc này
đang tắc nghẽn vì xe và những vật chướng ngại do bọn lính dựng lên. Khu vườn
hoa trước cổng Dinh chật kín người: Cái "Phủ Đầu Rồng" nghiêm mật trước
đây ít người được lai vãng tới gần, nay đang chìm dưới ánh sáng của một hệ thống
đèn pha mạnh và trong tiếng reo vang của hàng ngàn đồng bào từ lâu mong mỏi được
chứng kiến cái giờ phút sụp đổ của bọn bán nước. Cánh cổng sắt bị xe tăng húc đổ
đã được kéo dẹp sang bên. Bao nhiêu ánh mắt tò mò thán phục nhìn vào các chiến
sĩ Giải phóng đang bảo vệ quanh Dinh...
Sài Gòn ngày 30 tháng 4 năm 1975 đang say trong chiến
thắng, nhưng chúng tôi, những người lính thông tin vẫn chưa có một phút rảnh rỗi
để ngắm nhìn gương mặt bà con đang rạng lên sung sướng vì niềm vui giải phóng.
Hàng chồng điện đặc biệt quan trọng đang chờ làn sóng thông tin báo cáo lên
Trung ương Đảng và đồng bào cả nước và đảm bảo chỉ huy từ Bộ tư lệnh Chiến dịch
tới các mặt trận trên toàn miền... Những khối máy nặng, bình ắc-quy, bảng điện
lại nhanh chóng được dỡ ra. Chiều cao ăng-ten được nâng lên hết cỡ, nhưng vẫn không
thể bắt được liên lạc. Không có cách gì khác, chúng tôi quyết định đưa toàn bộ
khí tài lên tầng năm và đưa cột ăng ten lên nóc Dinh Độc Lập. Phiên liên lạc lịch
sử này của ngành Thông tin tiếp sức mang nhiều nét thú vị và khá độc đáo. Cỗ
máy 401 mang số hiệu "043807" ngồi chễm chệ trên mặt chiếc bàn rộng
loè loẹt những tranh ảnh hở hang của mấy cô đào Nhật, Mỹ trong phòng tên Thiếu tướng
Trần Văn Minh (phụ trách nội trị của chính quyền Thiệu). Anh em chúng tôi gạt
những sản phẩm văn hóa đồi trụy ấy của chủ nghĩa đế quốc sang một bên và bắt
tay vào triển khai liên lạc.
Trên nóc toà nhà, cột ăng-ten cao vút bên cạnh lá cờ
quang vinh mà tổ xe tăng do đồng chí Bùi Quang Thận chỉ huy cắm lên lúc 11 giờ 30
phút ngày hôm nay. Dây ăng-ten được dòng xuống phòng đặt máy.
Đây là một phiên liên lạc đặc biệt vượt ra khỏi phạm
vi lí thuyết mà khí tài tiếp sức hiện có cho phép. Chúng tôi đã báo những tin
vui: Sài Gòn được giải phóng, toàn bộ nội các Dương Văn Minh đầu hàng cách mạng
vô điều kiện... qua một chặng đường dài tới 9 trạm tiếp sức tại Sài Gòn ra Hà Nội.
Bên cạnh lá cờ cách mạng đang tung bay trước gió, cây
cột ăng-ten tiếp sức đứng sừng sững trang nghiêm và thầm lặng tung lên trời làn
sóng điện báo tin vui rộn ràng đất nước. Một hình ảnh tuyệt vời làm rung động
trái tim những chiến sĩ đã từng trải trong khói lửa của cuộc chiến tranh giải
phóng Tổ quốc.
Cả trạm lặng đi sung sướng. Ngoài kia đêm nay sẽ không
ai ngủ. Chúng tôi mỗi người một cách, hình dung Hà Nội giờ này đang rộn rã tiếng
ca vui và những người đồng nghiệp của chúng tôi trên khắp các nẻo đường Tổ quốc
chắc đều đang nghĩ tới Sài Gòn. Có ai hình dung nổi trên "đầu cái dinh thự"
cuối cùng này của bọn bán nước, những người lính thông tin chúng tôi đang làm một
phiên việc lịch sử... Bỗng có ai đó nhắc đến Bác. Lòng chúng tôi trào dâng niềm
biết ơn vô hạn... Ôi, giá Bác kính yêu còn sống đến hôm nay! Cả nước thầm ước ao:
Bác có mặt trong ngày vui giải phóng! Người đã dìu dắt Quân đội ta trong đó có
những chiến sĩ Thông tin liên lạc chúng con đến chiến thắng vẻ vang này. Chúng
tôi cùng ngẩng nhìn lên lá cờ Tổ quốc đang tung bay trên nóc Dinh Độc Lập như lời
khẳng định toàn dân ta đã hoàn thành sứ mệnh vẻ vang thu non sông về một mối.
Hết
T.T.
Tân Sơn Nhất, Sài Gòn tháng 5-1975
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Tín hiệu văn hóa – Tín hiệu tiến công”. NXB Công an nhân dân 2005)
0 comments:
Đăng nhận xét