13.12.25

Chiến sĩ đường dây

Khắc Phúc

Kìa chim ríu rít ban mai,

Chào anh "chiến sĩ đường dài" thăm dây

Chim ơi, hãy đậu đừng bay,

Hót cho vui nhé, để dây vui cùng!

 

Trên đường dây, gió nhẹ rung,

Nghe như tiếng nhạc hòa cùng lời ca

Đường dây thu, phát truyền xa

Đường dây mang máu tim ta đi về.

 

Phải không? Anh nghĩ mải mê,

Nhớ ngày dựng cột trưa hè chói chang.

Vượt sông với chiếc thuyền nan,

Bắt dây ôm sứ trên hàng cột cao...

 

Chợt nghe tiếng kẻng xôn xao,

Báo bầy quạ Mỹ lủi vào nơi đây...

Cắt bom, bắn phá chốn này,

Phá cầu, phá cả đường dây thân tình.

 

Vẫn cầu nghiêng bóng lung linh,

Vẫn hình dáng ấy tắm mình nắng thu.

Đường dây ngắt tiếng nhạc ru,

Chim ngừng tiếng hát căm thù chim bay.

 

Cầu còn bom nổ chậm đây,

Ngăn sao chiến sĩ đường dây anh hùng.

Tay kìm túi máy bên lưng

Lao nhanh như sóc giữa vùng đạn bom.

* * *

"Anh còn đây cũng phải còn”

Dù cho đạn réo, lửa bom quanh mình,

Bắt dây ôm sứ trắng tinh,

Truyền đưa tín hiệu rộn tình ngược xuôi.

* * *

Áo xanh nhuộm nắng thu tươi,

Đường dây anh nối nhạc đời lại rung.

Đưa tin chiến thắng tưng bừng,

Đưa nghìn mạch máu chảy cùng về tim.

* * *

Ơi anh chiến sĩ thông tin!

Yêu anh gửi cả niềm tin dạt dào.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000) 

Hỏa tốc

Ngô Bằng Vũ

Nửa đêm lệnh về

"Hỏa tốc! Hỏa tốc!"

 

Người bay lên dốc

Người xuyên đêm dày

Vuốt mặt sương mai

Quên gai cào mặt.

 

Gặp xe thì lên

Gặp cầu thì vượt

Gặp sông ghép bè

Hỏa tốc! Hỏa tốc!

 

Người bay qua thác

Lạnh sởn gai người

Cao điểm bom rơi

Nóng bừng sắc mặt.

 

Mặt ai bừng lửa

Ở chiến hào xa

Bước dài gấp ba

Hỏa tốc! Hỏa tốc!

 

Ấm trong lòng tay

Lệnh đi đánh trận

Đôi chân quân bưu

Có hài vạn dặm.

 

Ơ hay cái bụng

Nhịn suốt ngày rồi

Công văn trong người

Vội, quên cả đói.

 

Ô hay bàn chân

Đi tới nghìn đêm

Mà đêm nay vẫn

Chân cứng đá mềm.

 

Địa điểm đến rồi.

Trao tay đồng chí

Nhận một chữ ký

Mỉm cười sướng vui!

 

Thôi, đồng chí ơi

Mình chỉ, buồn ngủ

Cơm, nước làm chi

Dẹp xin một chỗ

 

Vừa đặt mình nằm

Ran trời súng nổ

Nhỏm dậy reo vang

Tan con buon ngủ

 

Mắt cứ long lanh

Tai nghe khắp chốn

Súng ở phía nam

Súng ran bốn mặt.

 

Lệnh bay đến đâu

Thắng về tới tấp

Cuộc đời quân bưu

Phút này sướng nhất!

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000) 

10.12.25

Đêm trực tổng đài

Đoàn Thị Thanh Trà

Trực đài trong chiến hào

Em thức cùng trời sao

Nghe đất rung nhịp máy

Mà lòng em xôn xao.

 

Hôm qua còn nhổ mạ,

Cấy xanh cánh đồng quê

Hôm nay em trực máy

Chuyển mệnh lệnh đi về.

 

Nhìn hàng hàng "phích" sáng

Đẹp như những chồi cây

Nhìn hàng hàng lá báo

Đẹp như những bàn tay.

 

Có phải đây chồi cây

Quê hương mùa lộc mới?

Đây có phải bàn tay

Đàn em thơ vẫy gọi?

* * *

Bom thù rung vách đất

Lửa đỏ giăng ngang đầu

Chuông đổ càng dồn dập

Tay em càng lướt mau...

 

Chúng mang bom giội xuống

Giữa giấc ngủ say sưa

Hòng ngắt nhịp nôi đưa

Và tiếng ru tha thiết.

Em gửi vào dòng điện

Cả sức trẻ, góp phần

Giăng lưới đạn hờn căm

Lùng vây đàn ó Mỹ.

* * *

Tin về: ó Mỹ cháy!

Lòng em bao sướng vui.

Nhìn sao, sao nháy cười

Nhìn đèn, đèn thêm sáng

 

Lại nghe trong gió mát

Hàng cây rung rung xa...

Tiếng ru hời ấm áp

Em thơ cười trong mơ...

 

Đôi tay em làm cầu

Chuyển nối dòng liên lạc

Nối tình nghĩa Bắc - Nam

Nối mạch đường Thống nhất.

 

Trực tổng đài đêm nay

Đêm mai rồi mai nữa...

Em thức cùng trời sao

Bóng lung linh vách hào.

1967

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000) 

Đi hỏa tốc

Thanh Hải

Cơm tối xong rồi có hỏa tốc

Vội vã thắp đèn leo lên dốc

Ban ngày đường dễ, đêm khó đi

Rừng sâu, trời mưa, đường lắm vắt.

 

Xăm xăm hai đứa cứ đi hoài

Đêm xuống từ lâu rừng ngủ say

Suối tiếp đèo cao đường tiếp bước

Mặc máy bay thù bay cứ bay.

 

Gà gáy hai lần đến trạm xa

Trao xong hỏa tốc lại về nhà

Dọc đường kiếm ít măng, môn vót

Xem bẫy may ra có chú gà...

 

Cơm tối xong rồi đi hỏa tốc

Mưa ngàn, dốc ngược, nước đầy khe

Dừng chân bên suối ăn cơm vắt

Nghe gió rừng khuya giục chuyến đi

Năm 1967

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000) 

Em là Huệ Trắng

Khánh Vân - Kính tặng người nữ giao liên của miền Nam bất khuất

Có người con gái,

Trên đường giao liên,

Bóng xa mê mải,

Nắng đứng... trăng nghiêng...

 

Một bông Huệ trắng

Cài trên mái đầu.

Lối mòn thơm lựng

Bàn chân bước mau.

 

Em lao trong mây

Em chuyền trên cây

Đá kìm dưới gót.

Gai nát bàn tay.

 

Hỏi em đi đâu?

Em rằng: cứu nước,

Đôi mắt bồ câu

Ánh như gươm sắc.

* * *

Giặc bắt em rồi

Một chiều dốc núi;

Búa nện, kìm nung

Nửa lời không nói.

 

Máu em thấm đất,

Đất càng kiên trinh;

Mắt nhìn trời đêm

Sao khuya không tắt.

 

Đồng bào tiếc thương

Đưa em về bản.

Tìm trong người em

Thấy tờ mật lệnh.

* * *

Đường em đang đi

Có người đi tiếp!

Tên em là gì,

Nào ai có biết?

 

Nhìn cánh hoa cài

Ngát trên mái tóc,

Đồng bào đặt tên

Em là Huệ Trắng!

 

Huệ Trắng, Huệ Trắng

Thơm lựng đường xa

Đèo cao, vực thẳm

Giục bàn chân qua...

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000) 

4.12.25

Em gái đưa đường

Hồ Thu

"Quê em ở bờ sông trước mặt

Chỗ cây gòn cao đó, anh thấy không?

Nhớ năm ngoái nhà em vui hết sức

Các anh về dạy múa hát tưng bừng...

 

Một sáng tinh sương quân thù lại đóng

Đốn sạch vườn em, đóng cọc, giăng rào

Chúng giết ba rồi! Anh ơi, thù lắm!

Đời má em từ đó chỉ buồn đau".

 

Em bỗng cau mày nín lặng

Mắt trông xa đầu xóm mưa giăng mờ.

Nóc đỏ lô nhô chòi canh lô-cốt.

Thương quê làng, thương những đám dừa tơ!

 

Đường xa gió rung rinh mái tóc

Áo bà ba em mặc, lạnh không em?

Em gái giao liên ơi! Đưa bàn tay anh nắm

Anh còn muốn nghe nhiều, hãy nói nữa đi em!

 

Một lúc lâu em bông cười chúm chím

Đôi má bầu, mắt sáng long lanh

Nào chuyện sợ ma, nào chuyện mùa qua lộ...

Tay vẫn ấp yêu chiếc gối nhỏ đang cầm.

"Có mấy anh đi em thích quá

Nhiều anh vui kể chuyện luôn mồm

Chuyện phá khu, chuyện đánh đồn...

Ừ, mà chừng nào đánh đồn anh nhớ

Lại nhà em chỗ cây gòn cao đó,

Giặc quy khu bắt má vô rào,

Chắc đêm nay má vẫn ước ao...

Tôi biết nhiều đêm em gái về quê

Thăm má, thăm em và mẹ con đều khóc

Tay mẹ lùa tóc con thầm thì trách móc:

"Mày cứ đi luôn có tích cực không con?

Giặc nó rình, nó cứ dọa tao luôn...”

 

Đêm nay chào tôi để rồi trở lại

Đoạn đường xa, đêm mưa dầm lạnh tái

Nhìn bóng em in nhỏ xíu trên đường

Tôi hiểu rồi sức mạnh của quê hương.

Bạc Liêu, 5-1965

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000

Dấu chân anh

Thanh Nam

Ai có lên rừng xanh

Hỏi rừng bao lá thắm?

Suối dài bao nhiêu dặm?

Núi có bao nhiêu đồi?

Núi rừng đành cũng chịu thôi

Mách rằng muốn biết hỏi người giao liên.

 

Người chiến sĩ giao liên

Đi khắp miền đất nước

Rừng nào anh cũng thuộc

Núi nào anh cũng qua

Cắt rừng mở lối xông pha

Gai tuôn rách thịt xé da chẳng sờn.

 

Chú nai vàng sườn non

Nhìn chân anh bước gấp,

Núi rừng đang nổi nhạc

Tiễn chân anh xuống đồi

 

Mỗi bước anh đi đổ suối mồ hôi

Mỗi chặng đường qua là một dòng máu chảy

Qua núi, qua sông gian nan nào ngại

Miễn làm sao máu được chảy về tim.

Máu lại ra đi phân phối mọi miền

Truyền đi khắp gần xa đủ cả,

Anh theo dấu chân hươu rút lá

Lùng mây vạch một đường rêu

Đắng cay gian khổ đã nhiều

Rừng mai sương gội nắng chiều mưa tuôn.

 

Anh là sông cho biển cả gặp nguồn

Anh là núi cho mây trời nối đất

Anh thắt chặt tình Nam ý Bắc

Anh dựng cầu nối bến quê hương.

1960

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000) 

2.12.25

Thơ nặng thợ

Nguyễn Văn Củng

Đến bên anh thợ máy

Tôi bảo anh làm thơ

Viết về những ước mơ

Đăng báo tường "Ánh thép"

 

Anh bảo: Ồ! Tuyệt đẹp

- Tớ sẽ làm thơ ngay

Anh xoè đôi bàn tay

Ấn vào công tắc máy

 

- Tớ đang làm thơ đấy

Cậu có yêu thơ không?

Thơ là ngọn lửa hồng

Thắp trong lồng ngực thợ

 

Không mơ màng ngọn gió

Không bướm lượn chim ca

Không sắc lá, màu hoa

- Tặng thợ chùm hoa lửa

 

Mùa xuân chờ ngoài cửa

Hẹn hò chi đó em?

Giọt sương tình của đêm

Bỏ quên trên gò má.

 

Những vòng quay hối hả

Như nhịp đời không nguôi

(Ngày sơ tán bom rơi

Thuở núi rừng kháng chiến)

 

Như con tằm nhả kén

Cho em ngồi quay tơ

Đêm ca ba làm thơ

Nên tiếng gà rất ngắn

 

Thơ nặng tình bè bạn

Chiến trường bớt máu rơi

Thơ ca đượm mồ hôi

Thơ nặng tình non nước

 

Thơ phổ trên khuông nhạc

Tiếng máy hay ra đời

Nồng giấc ngủ trong nôi

Nhà thơ nâng tốc độ.

 

Thơ nặng tình với thợ

Nở năm cánh sần chai

Xoè bàn tay anh cười

Nhắc lại vần thơ nặng.

 

Tiếng chim và sắc nắng

Hát trong lều thơ vui

Bài thơ anh cho tôi

Mùa xuân đầy ánh thép.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những chặng đường tín hiệu”. NXB QĐND 2005) 

1.12.25

Cô gái Trường Sơn

Ngọc Sơn

Ai đi nước Pek, nước Phin

Ai xuống nước Lũ, ai lên nước Chè1

Ai xuôi Giá - vụt về quê

Đừng quên cô gái Hơ-rê dẫn đường.

Tên em là Dy Hơ Thưng

Đang chờ ta đó... núi rừng mênh mông

 

"Đi thôi anh! Nắng ăn rồi cái núi

Cái dốc còn dài, con suối còn quanh"

Em cười đôi mắt long lanh

Ba-lô tôi nặng em giành đeo vai

Đùm cơm sắn, chiếc gậy mây

Đầu trần chân đất, suốt ngày em đi

Khi hố thẳm dầm dề mưa trút

Khi đèo cao nắng bốc lửa thiêu

Lúc thác ghềnh đá nhảy người treo

 

Lúc hút bóng tầng mây chót vót

Mắt Dy Hơ Thưng

Luôn nhìn phía trước.

Bước nhanh nhanh bước

Rút ngắn núi rừng

Đá gai cào nát bàn chân

Vắt sên đeo cắn máu tuôn giọt dài.

Nắng đi lại đổ mưa rồi

Nắng mưa là bạn của người giao liên.

 

Ngước nhìn con chim Clan-pon2

Trên cành nó hót vang vang núi rừng:

"Thương cô tóc cụt! Khó khăn khắc phục!"

Khó khăn khắc phục!... Không hề dừng chân

Chia tay bên suối vắng

Bẻ đôi đùm cơm sắn

Tôi nói với em: "Dy Hơ Thưng ơi!

Con đường thống nhất còn dài, gắng đi!"

Hạ Thưng cười híp đôi mi

Cầm tay lắc lắc: "Anh đi tốt lành!"

Chân tôi theo nước xuôi dòng ani

Mà lòng tôi ngược theo đường Hồ Thưng:

Buổi sáng ra đi, nắng cài hoa trên tóc

Buổi tối về, mưa nhuộm váy chàm xanh

Cheo leo sườn dốc lượn quanh

Đầu nương chim hót, cuối gành thác reo...

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000)

-----------------------------------------

1 Đồng bào Tây Nguyên dựng làng bên suối nước nên các làng đều gọi là nước như làng nước Lũ, nước Chè...

2 Chim thường kêu bốn tiếng một, anh em thường nhại: "Khó khăn khắc phục”. 

Mùa xuân ở trạm đường dây

Phạm Đức

Buổi sớm trắng như sữa

Núi giấu mặt trời đi

Cái bông hoa trứng nhỏ

Đã hương lên thầm thì

 

Lối mòn sương giát ngọc

Ánh lên màu cỏ tươi

Đá vòm gieo nước giọt

Suối diện áo da trời.

 

Không ai là người lạ

Chủ khách cũng chúng mình

Áo quần nguyên nếp gấp

Thơm tho mùi vải xanh.

 

Bạn thức đêm giao thừa

Tôi nhận ca mồng một

Bàn giao cả đất trời

Xuân đang về dịu ngọt.

 

Hoa rừng ven lối cỏ

Hoa cải thắp vườn nhà

Hoa tình yêu có nở

Thấp thoáng tâm hồn ta.

 

Một mùa xuân giản dị

Như mắt ai thoáng nhìn

Không chói ngời rực rỡ

Mà có gì thiêng liêng.

 

Mãi hỏi thầm nơi đó mà

Ai vui vầy xuân nay

Những người quen tết cũ

Có nhớ về trạm dây?

Năm 1972

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000)