Nguyễn Văn Củng
1. Chắc nịch, khập khênh
Lò rèn của anh đặt bên hẻm
núi
Khu sơ tán tiếng cười rất vội
Núi rừng...
bát úp...
theo nhịp
âm thanh
Tiếng búa màu xanh
Như bầy trẻ nhỏ
Tung tăng chạy ngược lên đồi
Gọi đùm đũm chín, gọi chồi
sim xanh
Đậu trên búp, nấp trong cành
Va vào vách đá vọng thành lời
ru.
Thợ rèn trung du
Tiếng búa lún nghiêng
nghiêng mái núi
Xô thấp xuống buổi chiều
Đêm bồng bềnh đưa võng nhịp
khập khênh.
2. Như tiên
Thợ rèn
Áo xanh xanh màu núi
Trái tim anh có bếp hồng lửa
rọi
Hai mặt trời soi nhau
Thép rắn đầu biết ủ mềm non
lại
Em liễu đào anh tôi cứng già
lên*
Thợ rèn Thông tin
Bí mật cả cái nhìn
Mặt giáp lửa nên mắt anh
giàu lửa
Mọi vui buồn ủ trong giọng
búa
Thẳng băng...
ánh chớp
của đêm
Anh nhìn khiếp - xém áo em mất
rồi
3. Búa lắm điều nhưng đời không phụ bạc
Đêm tâm tình đôi lứa
Chỉ chuyện than, củi, lửa
Thuỷ chung trong một chủ đề
Thép hồng ngừng thở, mặt đe
phập phồng
Em đừng nói thẳng làm cong
Than càng đen, lửa càng hồng
em ơi
Đêm thợ rèn
đêm thói
quen nghề nghiệp
"Miệng kẻ sang có gang
có thép"
Nên lúc thường tâm sự cũng
to
Trăng uyên ương, suối róc
rách hẹn hò
Đêm giật mình, đổi nhịp cánh
vạc bay
4. Hoa bàn tay
Có mỗi độ xuân sang
Âm thầm
Nở thêm dày
Như nỗi nhớ
Thêm đầy
Trong xa cách
"Em chẳng chơi với anh
đâu
Anh mừng một tí em đau cả
ngày”
Sau cái bắt tay
Nơi khóe mắt nổ hoa cà, hoa
cải
Dập dìu đàn đom đóm vờn bay
Bao giờ ớt đỏ đừng cay
Thì em quên cái bắt tay thợ
rèn
5. Vị mặn mồ hôi
Ai dễ quên mà nhớ
Chỉ thương thầm lính thợ
Mà cuộc đời ran ríu quá người
ơi
Dầm mình trong nội tốt tươi
Thì tường tận giọt mồ hôi ngắn
dài
Áo anh khô đằng trước
Áo anh ướt đằng sau
Áo anh bạc đổ màu
Khoác lên người hai nửa
Xưởng chật căng tiếng búa
Khô héo cả trưa hè
Vẫn nồng nàn tiếng ve
Cứ tươi hồng bếp lửa
Ơi bàn tay nặn thép
Ấp ủ tiếng chim ca
Chỉ một nhịp tích tà
Một nụ cười mãn nguyện
6. Gì vui thế sáng xuân nay
Đào khoe sắc lửa bởi tay thợ
rèn
Non tơ màu áo làm duyên
Cành xuân làng thơ trên miền
trung du
Đằm trong tiếng búa hát ru
Nôn nao thương tiếng chim gù
rừng xuân
Cung đàn mùa xuân
Bàn chân bắt nhịp đặt lên
Lưng ong cúi xuống, thợ rèn
vào ca
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn "Những chặng đường tín hiệu". NXB QĐND 2005)
------------------------------------
* Thuật ngữ kỹ thuật rèn.
0 comments:
Đăng nhận xét