Phạm Huy Thưởng
Tiếp theo phần 3/8
Sẽ là rất thiếu sót nếu tôi không kế tới hoạt động của
chiến sĩ văn nghệ 132 trong chiến trường. Tháng 9 năm 1967 chúng tôi đã rất
thành công trong hội diễn Binh chủng Thông tin. Tốp ca nam "áo trắng"
của Trung đoàn 132 đã trình bày rất thành công các tiết mục "Hoan hô anh
nuôi", "Bước chân trên dải Trường Sơn". Vở kịch "Ông già
giao liên" gây ấn tượng tốt cho người xem. Chương trình của 132 đã được
đánh giá cao. Chúng tôi được nhận lá cờ đỏ, tức là phần thưởng dành cho chương trình
tốt nhất. Lúc này chúng tôi đã chấm dứt các vai nữ giả. Đơn vị đã tuyển được mấy
cô gái ở Bắc Giang.
Chúng tôi đưa lên sân khấu những vai ông già và trẻ con.
Tôi là người chuyên đóng vai ông già. Trong vở kịch "Ông già giao
liên", chúng tôi xây dựng những vai kịch ba thế hệ. Tôi trong vai ông ngoại,
Ngô Minh Chiến vai người mẹ và Thanh Phương vai cháu nội. Tôi phải đóng cả vai
ông già trong một hoạt cảnh chèo của Trọng Ngà. Từ bé đến lớn tôi không hề hát
chèo, nay phải đóng vai ông già với điệu hát Lão say. Điệu hát này tôi tập vô cùng
vất vả. Suy cho cùng nó cũng chẳng khác gì anh em chơi nhạc cụ dân tộc nay phải
tập đệm cho tốp ca nam hoặc hòa tấu nhạc ngoại. Mỗi người đều phải vượt ngay
chính mình. Ngày đêm tôi tập hát điệu Lão say. Vũ Trọng Ngà cũng thật tốn công
dạy tôi hát điệu này. Vở chèo ấy khi lên sân khấu không được người xem đánh giá
cao lắm, nhưng vai Lão say được anh em hoan nghênh như một nỗ lực vượt bậc của
cá nhân tôi. Tuy nhiên xét cho cùng vai ông già của tôi trong chèo cũng không
hơn gì vai phi công Mỹ hát chèo trên sân khấu. Có khác chăng là một bên vai phi
công Mỹ người ta cười ở nội dung vở diễn, còn vai ông già tôi đóng thì được cười
ở cách hát với lối cộng minh cứng quèo.
Hội diễn vừa kết thúc tôi và Nguyễn Hữu Khiển, Nguyễn
Văn Kha được lệnh về ngay Đại đội 4 để đi công tác gấp. Thì ra tôi tuy về Ban
Chính trị Trung đoàn công tác đã mấy năm trời song biên chế của tôi vẫn là Trung
đội phó ở Đại đội 4. Minh Chiến nói với riêng tôi:
- Nghe nói các anh đi chiến trường đấy. Có gì cần liên
lạc với gia đình anh lo gấp đi. - Thậm chí cô bé này còn mách nước là tôi nên
tranh thủ về nhà thăm gia đình rồi hãy tới Trung đoàn bộ lúc này đang ở Thượng
Cát, Từ Liêm, Hà Nội. Chiến còn nói:
- Ít nhất thì anh cũng nên tranh thủ sang Văn Điển thăm
chị Minh Tâm rồi hãy về đại đội.
Minh Tâm là cô bạn gái gần gũi nhất của tôi ngày đó. Nghe
tôi nói không cần thiết phải tranh thủ về thăm gia đình bởi tôi không nghĩ là
đơn vị sắp cử tôi đi chiến trường. Tôi cho rằng đi chiến trường là một công tác
hệ trọng, cấp trên phải làm công tác tư tưởng chu đáo. Minh Chiến nói:
- Anh thật quá vô tư, không nghĩ gì về mình cả. Em nghe
nói Đại đội 4 của anh cùng Đại đội 6 đã tập vác gạch đi bộ cả tháng nay ở trên
Hà Tây rồi.
Nghe Chiến nói vậy trong lòng tôi có chút băn khoăn suy
nghĩ, song rồi công việc tổng kết hội diễn đang gấp rút nên tôi cũng quên đi.
Đúng ngày triệu tập, ba đứa chúng tôi giao lại Đội TTVHXK cho người khác phụ trách
trở về Trung đoàn bộ. Tại đây thượng úy Nguyễn Thượng Quyền, thay mặt lãnh đạo
ban giải thích cho chúng tôi rõ là phải về ngay Đại đội 4 để tập trung huấn luyện
đi chiến trường. Thấy vẻ mặt buồn buồn của ba đứa chúng tôi, anh Ba Quyền nói
câu an ủi:
- Rồi tất cả mọi người chúng ta sẽ cùng đi chiến trường
đấy mà.
Tôi bực mình cắt lời anh:
- Nhưng mọi người đều biết trước việc này. Mọi người đều
tranh thủ thăm gia đình trước khi đi. Các anh tệ lắm. Vì sao các anh giấu chúng
tôi tin này? Phải chăng các anh sợ chúng tôi biết chuyện đi chiến trường sẽ làm
không tốt nhiệm vụ tham gia hội diễn Binh chủng? Đến nay hội diễn đã thành công
mỹ mãn các anh mới gọi chúng tôi về rồi tống chúng tôi đi luôn. Hóa ra chúng
tôi là những người không được các anh tin tưởng nhiều lắm. Chuyến đi vào chiến
trường này chẳng may xảy ra chuyện gì, có ai ân hận cho chúng tôi không.
Thật ra lúc đó tôi không nói được rành rẽ như thế này.
Những lúc quá giận tôi thường lúng túng, nói không ra câu không rõ ý. Nhưng bây
giờ việc đã xảy ra rồi cũng chẳng làm gì hơn được nữa. Tôi "nói lẫy"
một câu rồi lo chuẩn bị. Nói là chuẩn bị chứ trong túi tôi không còn một đồng,
quân trang chưa lĩnh nên chẳng mua sắm được gì cho chuyến công tác dài ngày đi
xa của mình. Thậm chí ống kem đánh răng đã hết, phải vào đến Quảng Bình tôi mới
mua được ống mới. Nếu như ở bên Văn Điển có lẽ tôi sẽ chuẩn bị được tốt hơn cho
chuyến đi chiến trường vì cô bạn gái của tôi bán hàng bách hóa bên đó.
Ngày hôm sau ba đứa chúng tôi đeo ba lô, vác theo cây
đàn ghi ta cùng lội bộ về Đại đội ở trên Phùng. Chúng tôi về tới nơi thấy mọi
người đang chuẩn bị rất náo nhiệt. Những tưởng còn được nghỉ ngơi chuẩn bị thêm
thì tôi được Đại đội trưởng Cận thông báo:
- Đồng chí về ngay trung đội làm công tác chuẩn bị với
đồng chí Trung đội trưởng Trần Mậu Bảo. Đêm mai đơn vị bắt đầu hành quân rồi.
Tôi chỉ buồn trong giây lát rồi gặp lại anh em trong trung
đội cũ của tôi là tôi quên hết.
Đêm đó mới thực sự là một đêm dằn vặt với tôi. Tôi sắp
sửa bước vào một chuyến đi mà không biết kết cục sống chết sẽ ra sao. Thời gian
này vào Khu Bốn cũng đã có thể chết người như bỡn. Nhưng Khu Bốn đâu phải là chiến
trường. Vậy mà tôi không được chia tay với gia đình, bạn trai, bạn gái. Tôi còn
bực vì nỗi chuyến đi này sống chết ra sao thật khó lường mà tôi không có được đến
một cái hôn của cô bạn gái. Thêm một điều nữa, tôi đã gần hết năm thứ sáu là đối
tượng kết nạp Đảng. Tuy chưa được kết nạp Đảng song cũng không có một đảng viên
nào nói với tôi rằng tôi đã có những khuyết điểm gì. Chung quy vẫn chỉ một lời
nhắc nhở là tôi phải phấn đấu tích cực hơn. Tôi trằn trọc tới gần sáng mới ngủ
được.
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những chặng đường tín hiệu”. NXB QĐND 2005)
0 comments:
Đăng nhận xét