Trường Lưu
Trưa nắng trên đường dây
Bóng chiến sĩ ôm tròn ngọn cột
Bầy ong say nhụy vàng sắc mật
Tiếng ve sầu sôi trong rừng mây.
Trưa nắng trên đường dây
Buổi thông tầm hối hả
Kìm siết chặt. Sợi dây vàng lấp lóa
Mồ hôi rơi mặn chát nụ cười.
Câu hò như lụa vắt ngang trời
Nắng bỗng chơi vơi tuyến đường căng hãm
Lòng xao xuyến ruổi theo lời bạn
Nghe thời gian trỗi dậy tim mình...
Quê hương anh xanh đến là xanh
Dòng sông tựa yếm làng trước gió
Tình quê kiểng thắm làn môi quan họ
Mảnh trăng treo vò võ đợi anh về.
Quê hương tôi nung đỏ lời thề
Trống Xô Viết rung trời nổi dậy
Mắt em nhìn tiễn đưa ngày ấy
Thao thức hoài suốt dải miền Trung
Xôn xao mùi đất ủ hăng nồng
Seo cầy nghiêng bật mùa gieo vãi
Tháng tám đi qua nắng vàng trái bưởi
(Má hồng em có che khăn?)
Mỗi người đi từ nẻo xa xăm
Trăm giọng nói trăm nỗi niềm yêu ghét
Buổi đường dây băng vào chiến dịch
Chuông rền ai cũng thỏa lòng vui.
Ôi đường dây nối những phương trời
Đường dây chở niềm vui thế hệ
Đường dây như mối tình chung thủy
Chẳng bao giờ lỗi hẹn ngàn quê.
Từ nơi đây năm tháng đi về
Mạch máu chảy đều trong cơ thể
Chiến sĩ nghe dư âm bền bỉ
Tiếng lòng mình vang trong nắng trưa.
Bái Thượng, 8-1970
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000)
0 comments:
Đăng nhận xét