Quang Minh
Có thể
đôi lúc em quên chiến tranh vẫn còn
Bởi súng
nổ thường xa nơi em đứng
Bởi những
cuộc hành quân xuyên qua thành phố
Thường rất
khẽ khàng em không dễ nhận ra.
Có thể em
đã bắt đầu sống thật vô tư
Trước những
giọt mồ hôi vẫn ướt nhoè ngực lính
Xộc xệch
áo quần cồng kềnh dây máy
Em đứng
nhìn có thể đã xa xưa...
Nhưng các
anh vẫn đi, các anh vẫn đi
Nhờ ánh
điện phố phường thẳng thêm hàng ngũ
Nhờ ngõ
nhỏ nhà em phút dừng chân tạm nghỉ
Không tiện
ồn ào, không tiện dừng lâu.
Có người
trong các anh đã bạc nửa mái đầu
Vẫn thức
ngủ với rừng nhớ thương đầy ngực
Cả điều
này em hãy tin rất thật:
Có người
chưa một lần được vào rạp xem phim.
Có người
chưa một lần vui trọn một mùa trăng
Chuyện vặt
vãnh đời thường lắm khi thành
khao khát
Rất nhiều
đêm nhìn trời sao vằng vặc
Thèm những
phút thư nhàn như em...
Nhưng các
anh vẫn đi, các anh vẫn phải đi
Chưa thể
khác được đâu, chưa thể nào khác được
Nếu ngực
lính máu mồ hôi lại ướt
Em hãy
tin rằng có chút nhỏ vì em...
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)
0 comments:
Đăng nhận xét