Nguyễn Trọng Tân
Cả một vùng rộng lớn ở mạn đông nam Khu Năm được giải
phóng nhanh đến không ngờ. Suốt dải Đắcpet - Khâm Đức ngược lên vệt ranh giới tranh
chấp sau Hiệp định bảy ba (1973) sạch lầu căn cứ địch. Tin đồn về một cuộc chuyển
quân xuống đồng bằng kích thích mạnh từng người lính. Nỗi háo hức không rời họ
cả trong giấc ngủ hiếm hoi. Linh cảm về một chuyện gì đó thật lớn lao, xong
không phải là niềm vui xổi, bốc trời như đợt rời xanh năm Mậu Thân. Niềm hy vọng
về một thắng lợi toàn diện vương trên gương mặt căng thẳng của các cấp chỉ huy
và lặng thầm cháy nơi ánh mắt từng chiến sĩ. Lê Hà My đi được khoảng hai tuần,
Nguyễn Tiến cũng được biên chế vào đơn vị Trinh sát Thông tin của một sư đoàn mới
từ miền Bắc vào. Đơn vị anh hành quân ngược ra tới Binh trạm 34 thì lật cánh xuống
Thừa Thiên - Huế. Suốt chặng đường hàng trăm cây số, xe chạy như ma đuổi, Tiến
vẫn không phút nào quên tìm kiếm Hà My. Anh sục tìm các đơn vị Thông tin, nơi
tiểu đoàn dừng chân song tin tức mịt mù của cuộc chiến không giúp anh biết gì
hơn.
*
Tiểu đội trinh sát cắt rừng xuống huyện Phú Lộc. Nhiệm
vụ của họ là ém sâu trong vùng địch, làm tai mắt cho pháo binh quân đoàn đánh
chặn các đơn vị địch đang co cụm, hòng tạo lá chắn quân ta từ đèo Phước Tường tới
chân đèo Hải Vân.
Cơn rùng rùng sụp đổ theo trận Buôn Ma Thuột của địch
tại vùng chiến thuật I, đã chững lại. Chúng trụ quân khá vững tại các cứ điểm
phía nam Huế. Những trận đánh tiếp theo thực sự gay go. Người ta có cảm tưởng dải
đất mỏng vài chục cây số chiều ngang sát vùng duyên hải đã nát nhừ vì bom pháo.
Tiến đi trước, theo anh là năm người còn lại sau trận
pháo chiều qua. Họ đi một hàng dọc, chậm chạp. Trên người họ lủng củng ba lô,
súng, lựu đạn, bi đông đựng nước, lương thực và khí tài đo xa... Hai bên đường
dày đặc các hố đất mới hình phễu. Những trận pháo như cơn mưa đá mùa hè, chợt ập
tới đầy chết chóc rồi lại tan biến đi như trò đùa.
Qua khỏi một tai núi, Hiến, một chiến sĩ trong tổ reo
lên:
- Sắp tới biển rồi nè! Mùi biển trong gió đó!
- Biết rồi! Mà cậu đừng gào lên thế. Từ đây xuống phải
hết sức chú ý.
Cả tiểu đội bỗng chốc phơi mình bên sườn núi. Từ mép rừng
này xuống tới hòn Mõm Bò toàn loại cây tạp và dây leo. Xen kẽ lưa thưa là những
chòm cây chỉ cao chừng ba, bốn mét, lá cằn khô.
Vượt qua một khoảng trống vàng au màu thảm thực vật
cháy, Tiến chợt gào lên:
- Pháo kích!
Cả tổ chúi xuống, đúng là tiếng nổ dậy đất phía sau
nơi họ vừa đi qua. Tiến nằm nghiêng, lưng dựa vào một vỉa đá thấp. Mắt anh ngước
nhìn trời. Một đám mây trắng bay qua. Mặt đất nảy liên hồi cùng với tiếng rít lạnh
gáy trên đầu. Tiến cảm tưởng mình như con kiến rơi trên mặt trống đang bị những
cái dùi liên tiếp giáng xuống. Từng vòng sóng rờ rỡ khuếch tán buốt ngắt trên
đường đạn bay. Một bức thành khói lửa nơi bìa rừng cứ dâng cao mãi lên đen
ngòm. Trong đó từng đám cây, rễ chùm ngoằn ngoèo lả tả như có bàn tay phù thủy nhổ
bật lên. Chuỗi nổ tưởng chừng vô tận. Rồi lại chợt tạnh ngắt. Nỗi yên ắng chứa
đầy triệu chứng chẳng lành. Có ai đó hét lên:
- Nó chuyển làn đấy, chạy đi!
Tiến nhổm dậy. Trong làn khói đen là là, bóng Tiến
khum khum chạy. Không hiểu sao anh bật hô:
- Nằm xuống... không kịp đâu...
Đầu Tiến đập xuống mặt đất, váng óc. Triền đồi nứt
toác, tênh hênh. Mấy lùm cây vừa còn đó đã sạch bong. Bây giờ thực sự như đàn ếch
nhảy múa trong khói đỏ tựa máu. Ngay trước mặt Tiến là một vực sâu há hoác hình
phễu. Khói phơ phất đùn ra qua khẽ đất. Đất trời chợt như điếng lịm. Tiến căng
hết đồng tử và không hiểu điều gì xui khiến, anh nhào vào cái miệng trống hoác
đó. Lòng hố hôi hổi nóng. Chưa hết cơn kinh sợ, nhưng anh cảm thấy yên tâm khi
dán mình như con thạch sùng trong cái hố pháo nông choèn. Anh nhớ có ai bảo rất
hiếm khi hai trái đạn rơi vào cùng một điểm. Cơn cuồng nộ còn gầm gào một hồi nữa
rồi tất cả trở lại lặng tanh. Tiến giơ tay áo quệt ngang mép. Miệng nhè ra một
miếng bùn nổi bọt trắng lẫn máu. Nhưng chân tay vẫn nguyên lành, anh rốn rén bò
lên miệng hố. Đầu tiên vật đập vào mắt anh là thân thể cong gập tựa con tôm của
Hiến. Hai tay thu trước bụng dưới như cố gắng một vật gì đó. Tiến chồm lại. Rồi
cả Đông, Cẩn, Hàm... Họ quỳ xuống quanh cái xác của người đồng đội xấu số. Một
cảnh hãi hùng. Máu tứa ra, đã đông lại lầy nhầy. Mảnh gang nhọn dài chỉ còn ló
một mẩu găm trên bụng.
*
Chiều muộn, tổ trinh sát mới chọn được một địa điểm đặt
đài quan sát. Bằng ống nhòm, họ đã nhận ra từng dãy xe quân sự được bố trí trên
đường số 1. Xa xa mặt biển xanh thẫm phẳng lỳ. Cần mở máy liên lạc với trận địa
quân đoàn. Tất cả mọi việc đã chu đáo cho một trận đánh, chỉ ít giờ nữa sẽ nổ
ra.
Phút nhàn rỗi hiếm hoi, nhưng cả tiểu đội trinh sát vốn
có tiếng vui nhộn, không ai nghĩ tới chuyện đùa tếu. Không phải do những điều
khủng khiếp họ vừa gặp phải. Ngay trong máu lửa, chết chóc, tính khôi hài vẫn
có sức làm cho nỗi bi thảm lùi xa. Khoảng trời xanh vô ngần với gió với ánh
sáng rờ rỡ cùng tiếng cười và những câu chuyện đôi khi tục tĩu, ác khẩu giúp họ
vượt ra ngoài sự tra tấn đến điên loạn của chiến tranh. Nhưng tính trào lộng
không phải là cái kho vô tận của một đời người bất bình thường. Nó cứ khô kiệt
dần khiến nụ cười trở nên méo mó, chua đắng. Nó là tín hiệu của một sự băng hoại
thần kinh, mà khi người lính còn bận rộn với cái sống, cái chết, họ chưa giải
thích, nhận thấu được.
Nguyễn Tiến nằm như cái xác trên võng, mắt nhìn không
chớp lên vòm trời đen ngòm thủng lỗ chỗ. Anh nghĩ về trận đánh sắp tới, về những
ngày đang đến gần. Có thể đây là trận cuối cùng, những ngày cuối cùng của chiến
tranh. Rồi sau đó, sẽ ra sao nhỉ? Mông lung quá. Trong đầu chỉ rặt những âm
thanh đơn điệu của đạn nổ. Tiến biết những giờ khắc của tháng năm này, những bạn
bè của anh, rồi cả Lê Hà My... sẽ trở lại quần tụ cùng nhau trong một cuộc chiến
đấu khác.
Từ phút đó trong đầu óc Tiến chỉ còn lại hình ảnh Hà My. Mới hơn một tháng qua mà anh thấy như nhiều năm rồi hai người chưa được gặp lại.
Còn nữa
N.T.T
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Tín hiệu văn hóa – Tín hiệu tiến công”. NXB Công an nhân dân 2005)
0 comments:
Đăng nhận xét