Xuân Miễn - mến tặng chiến sĩ dây trần
Hò dô hò
hự
Ơi cột ta
trồng
Ta trông
cho thẳng
Ơi hoa sứ
trắng
Căng sợi
dây đồng
Nắng vàng
nhẹ rung
Chim trời
tới đậu
Dù mưa,
dù bão
Tay ta
không ngừng
Hò dô hò
hự
Ta kéo
qua sông
Ta giăng
qua núi
Quyết tâm
không mỏi
Đưa máu về
tim
Hò dô hò
hự...
***
Trên đồi
cao, hoa mua tím nở
Gió chiều
bay, sả bốc thơm lừng
Bỗng nhớ
làn hương suối tóc ai hong
Nay hương
cũng theo người đi giết giặc.
Chiến sĩ
dây trần nghe lòng ca hát.
Vui nhìn
hoa sứ nở trắng đường dây,
Chiến trường
ta chiến đấu là đây!
Ta gửi
tâm hồn trên từng đỉnh cột
Thấy dây
đứt tưởng như ruột đứt
Nâng niu
từng thước dây vàng.
Nhớ những
đêm mưa, trơn trượt đường làng
Các mẹ,
cha già ghé vai gánh cáp
Ánh lửa bập
bùng nghiêng nghiêng tóc bạc
Thương
con ra gánh cùng con.
Trồng cột
chiều đông, mặt nước sóng dồn
Hun hút đồng
chiêm đỉa như lá hẹ
Mải lặn hụp,
cả người run rẽ
Gió như
kim chích trên da.
Chẳng có
núi nào dọa nổi lòng ta
Dù núi đá
tai mèo dốc ngược
Ta tắm mồ
hôi ta mỗi bước
Áo rách,
vai bầm khiêng cột bò lên.
Ta khiêng
bằng đầu, bằng cả trái tim
Mỗi cột
đưa lên, một xác thù ngã gục
Tay hằn
máu in trên vách dốc
Và núi và
đèo quy phục
Cúi đầu
mang mạng đường dây.
Hoa sứ ta
nở trắng đường mây
Chim trời
ca hót
Mỗi nòng
pháo lao lên phía trước
Đều reo
tin thắng lợi hai miền.
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh” NXB QĐND 2000)
0 comments:
Đăng nhận xét