Nguyễn Đức Mậu
Hòm thư
bưu điện trạm giao liên
Treo liền
trên vách đá
Niềm vui
từ nơi đây.
Được chia
đều trăm ngả
Đêm đêm bộ
đội hành quân
Có những
lá thư viết vội
Nằm trong
túi ba lô chờ đợi
Bỗng ùa
ra như đàn chim.
Chiếc hòm
sắt tưởng chừng chật chội.
Lá thư
nào anh gửi cho em
Theo người
quân bưu băng ngàn vượt dốc
Có dãy
núi nhìn lên hút mắt
Có con đường
như chiếc võng treo cao.
Dấu bưu
điện chen dày: Vĩnh Linh, Thanh Hóa...
Những
cánh tem ấm mưa nắng đường dài
Nỗi nhớ,
tình yêu vượt qua đạn lửa
Đậu
nguyên lành trên những ngón tay ai.
Bao kỷ niệm
cứ theo anh ra trận
Ngôi sao
nào anh ngỡ mắt em xanh
Buổi mới
yêu nhau bên hàng rào đêm ấy
Tàu cau
rung, hai đứa giật mình.
Những lá
thư sẽ nói ngọn ngành
Anh nhớ đầm
sen, nhớ mùa vải chín
Tình ta
như nhãn lồng ngọt lịm
Từ dạo
chúng mình đã biết thương nhau.
Đọc trước
bao điều anh gửi cho em
Là hòm
bưu điện trạm giao liên
Ta đánh
giặc với trăm nghìn bận rộn
Ở nơi này
vẫn nối những niềm riêng.
Tháng 7 năm 1969
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000)
0 comments:
Đăng nhận xét