Đại tá Nguyễn Trọng Khoát
Đầu ra với bất kỳ một trường học, mỗi trung tâm đào tạo
nào cũng là vấn đề then chốt, rất quan trọng, vì nó quyết định phương hướng, nội
dung, thời gian, phương pháp đào tạo.
Đầu ra của Trường Trung cấp Thông tin do Đảng ủy và Thủ
trưởng Bộ tư lệnh quyết định. Nhà trường tổ chức triển khai thực hiện.
Tôi là cán bộ phục vụ Binh chủng 40 năm, trong đó 22 năm
là cán bộ trường, từ Trưởng bộ môn tới Hiệu trưởng nên nhiều lần tham gia bàn về
đầu ra.
1. Đầu ra của Trường được Binh chủng xác định có điểm
là cán bộ trung cấp kỹ thuật thông tin phục vụ lâu dài trong quân đội. Như vậy
về mặt chiến lược, Binh chủng đã xác định vị trí người cán bộ trung cấp kỹ thuật
trong lực lượng vũ trang ta. Dù chiến tranh hiện đại như thế nào (kể cả chiến
tranh nguyên tử hay bấm nút) cũng cần có
cán bộ kỹ thuật tay nghề tốt. Trong kháng chiến vừa qua, do phải sẵn sàng chiến
đấu, phải tích luỹ kinh nghiệm nên cán bộ kỹ thuật phải phục vụ lâu dài. Từ đó
trong nội dung, phương pháp huấn luyện của Trường phải bồi dưỡng cho học viên
yên tâm, sẵn sàng nhận mọi nhiệm vụ lâu dài trong quân đội. Tất nhiên "phục
vụ lâu dài trong quân đội" cũng có khái niệm thời gian của nó như hiện nay
Bộ Quốc phòng đã xác định thời gian phục vụ cho quân nhân chuyên nghiệp.
Một hôm đồng chí cố vấn của Binh chủng xuống làm việc
với Trường, sau khi Ban giám hiệu báo cáo, đồng chí đó hỏi:
- Học viên ra trường có giấy chứng nhận tốt nghiệp không?
Tôi đưa tấm bằng của Nhà trường để đồng chí đó xem. Đồng
chí đó cầm tấm bằng nhìn hồi lâu hỏi:
- Các đồng chí có liên hệ gì với Bộ Giáo dục không?
- Trường Trung cấp Kỹ thuật Thông tin là một trong 4 trường
trung cấp mà Bộ Quốc phòng quản lý được Bộ Giáo dục công nhận là trường trung cấp
chuyên nghiệp cấp Nhà nước.
- Nếu vậy nên đề nghị Binh chủng liên hệ nhận lấy bằng
Trung cấp của Bộ Giáo dục cấp cho anh em, sẽ tốt hơn.
Tôi thấy ý kiến đó rất hay. Sau này được Binh chủng cho
phép bằng tốt nghiệp của Trường Trung cấp Kỹ thuật Thông tin đều do Bộ Giáo dục
cấp. Học viên ra trường phấn khởi, liên hệ công tác thuận tiện hơn.
Cũng từ đó mặc dù đã xác định là phục vụ lâu dài trong
quân đội nhưng Nhà trường đã đưa dần những kiến thức về quản lý kinh tế để học
viên ra trường phục vụ sát thực tế đất nước.
2. Ra trường công tác được ngay. Các ngành kỹ thuật bắt
buộc học viên sau khi ra trường phải có thời gian thực tập, mục đích để quen với
thực tế. Những năm kháng chiến yêu cầu chiến trường khẩn trương nên tổ chức cho
học viên đi thực tập là điều rất khó khăn. Để học viên ra trường công tác được
ngay, Nhà trường phải cân đối giữa lý thuyết và thực hành, coi trọng lý thuyết
lấy thực hành làm chính nhưng vẫn phải đảm bảo về tính cơ bản trong kiến thức của
học viên. Vì vậy các môn kỹ thuật cố gắng 40% lý thuyết, 60% thực hành. Trong
thực hành bảo đảm từ cơ sở đến thực hành sửa chữa máy để tay nghề của học viên từng
bước được nâng lên.
Trong sửa chữa máy, lý thuyết chỉ đạo thực hành tức là
từ phân tích trên lý thuyết mới bắt tay vào đo thử, tháo lắp, hàn nối mạch. Sau
này khái niệm sửa chữa theo "Ăng-gô-rít", sửa theo các bước định sẵn,
được đưa vào. Lúc đầu có người cho đó là sửa chữa của thợ sơ cấp, không có lý
thuyết. Nhưng khi tiếp xúc với các máy sản xuất hiện nay thì thấy sửa chữa theo
"Ăng-gô-rít" được nhanh, chính xác hơn. Tất nhiên có được giáo án sửa
theo "Ăng-gô-rít" thì chuẩn bị của giáo viên phải mất nhiều thời gian
suy nghĩ và chuẩn bị hơn.
Tôi xa trường, xa đơn vị 20 năm nay, tuổi cao, trí nhớ
kém, những điều viết ra trên chỉ là chuyện cũ nhắc lại. Thực tế ngày nay khác rất
xa.
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Ký ức Cựu chiến binh Thông tin liên lạc - Tập 2”)
0 comments:
Đăng nhận xét