Đại tá Nguyễn Trọng Khoát – nguyên Hiệu trưởng Trường
Trung cấp Kỹ thuật Thông tin
20 giờ ngày 21/12/1981 đồng chí Trưởng phòng Công
trình Bộ tư lệnh Binh chủng điện vào:
- Đơn vị X còn phiếu 50 mét khối gỗ lấy ở Quy Nhơn, mà
nay chỉ còn mấy hôm nữa hết năm, tấm phiếu đó coi như hết tác dụng. Cậu xem có
cách nào tận dụng được ít nào, thì mình gửi vào.
- Môi trường ở đây tôi cũng không quen. Chưa nghĩ ra
cách gì cả, nhưng tôi gần trạm gỗ hơn, anh cứ gửi nhanh vào đây. Còn nước còn
tát.
Chiều ngày 23/12 tôi nhận được phiếu: Tôi báo cáo với
Ban giám hiệu, mời Chủ nhiệm Hậu cần, Tài vụ và Doanh trại đến làm việc, quyết định:
4 giờ hôm sau đi Quy Nhơn.
Đúng giờ, 4 người chúng tôi và lái xe lên đường. May rủi,
chưa biết thế nào. Đường phố còn vắng, đèo Rù Rì tối om, xe bon bon chạy. Xuống
đèo ăn vội bát phở, lại đi. Hơn 8 giờ tối đến Trạm Lâm sản Quy Nhơn. Sau khi xuất
trình giấy tờ, gặp Trưởng trạm.
Ông quãng ngoài 50 tuổi, tóc đã bạc, tính tình vui vẻ.
Sau khi xem phiếu, nghe tôi trình bày, ông gọi nhân viên mang sổ sách đến xem, ông
nói:
- Số lượng này lớn quá! Tôi rất muốn giúp anh nhưng
khó quá, chỉ có thể đáp ứng được 5 mét thôi.
Tôi nghĩ mình không quen cũng khó lắm, tôi nói:
- Hay là anh cho tôi về Nha Trang?
- Ừ, anh thử về xem sao?
Nói rồi, đồng chí đó viết ngay và dặn nếu còn khó khăn
gì quay lại đây tôi tính giúp!
Chúng tôi đi tìm quán cơm, ăn vội vàng lại quay ngay về
Nha Trang.
Tới Nha Trang tôi lao ngay đến Phòng Lâm sản và đưa
phiếu để đồng chí Trưởng phòng xem. Đồng chí cầm tấm phiếu lật đi lật lại mấy lần,
rồi nhìn tôi nói:
- Thế này thì khó quá bác ạ. Đây cả trạm của tôi, bác
ra mà xem cố gắng lắm lấy được 10 khối là nhiều... Mà thời gian hết mất rồi.
- Vâng, khối lượng lớn, thời gian hết, bác xem có cách
gì giúp được chúng tôi chăng?
Đồng chí đó nhìn lên trần rồi hỏi:
- Kế hoạch của bác năm tới có chưa?
- Nét lớn thì có rồi: chẳng giấu gì bác chúng tôi mới ở
Vũng Tàu ra, nhà ở, lớp học, bàn ghế còn phải làm nhiều lắm!
Nghe vậy mặt ông ấy tươi hẳn lên.
- Thế thì có cách giúp bác. Bác lên xưởng gỗ ở Ninh
Hòa đặt hàng với họ, sơ bộ tính toán giá trị công trình, số lượng gỗ cần tiêu
thụ, bác cầm hợp đồng về đây ta bàn tiếp.
Tôi chợt nhớ tới một vài gia đình giáo viên phải trải
rơm xuống đất nằm hoặc phải mượn giường bộ đội ghép lại năm... Hay là nhân dịp này
làm một số giường cho anh em....
Tôi mang suy nghĩ đó trao đổi với Ban giám hiệu và đồng
chí Bí thư Đảng ủy. Các anh ấy đều hoan nghênh, chỉ lo không lấy được gỗ. Tôi đề
nghị Bí thư triệu tập Đảng ủy hội ý nhanh để xin phương hướng giải quyết ngày
hôm nay.
20 giờ 30’, các đảng ủy viên và một vài đầu ngành quan
trọng cũng có mặt. Đảng ủy nhất trí nếu lấy được số gỗ như trên thì ưu tiên để
xây dựng doanh trại, dùng một số làm cho mỗi cán bộ giáo viên 1 cái giường đôi
rộng 1,6 mét, dài 1,9 mét. Hội nghị bế mạc rất vui vẻ, tràn đầy hy vọng.
Tôi lên xí nghiệp mộc ở Ninh Hòa làm hợp đồng giường
đôi, còn lại làm xà gồ, ván cửa.
Tôi mang hợp đồng lên Trạm Lâm sản Nha Trang. Đồng chí
Trưởng trạm liền viết phiếu gỗ của Trường chuyển cho Ninh Hòa. Tôi bắt tay, cảm
ơn sâu sắc về sự giúp đỡ đó. Tôi về đến Trường, một không khí tưng bừng náo nức,
ngồi đâu cũng bàn về giường.
Sang năm 1982, các xe tải của Trường lượt đi ra Hà Nội
lấy hàng đều chở giường của cán bộ giáo viên.
Rất may, cũng năm 1982, Bộ tư lệnh đã quyết định chuyển
Trường từ Nha Trang ra Sơn Tây nên số gỗ đó đã giúp Nhà trường nhanh chóng ổn định
nơi học tập, sinh hoạt.
Ô tô chở giường ra Hà Nội được an toàn, thông báo anh
em đến nhận nhanh gọn.
Tôi đến thăm anh Thị, nguyên Trưởng ban Hậu cần, nghỉ
hưu ở Hưng Hóa (Phú Thọ) và anh Bùi Thọ Văn, nguyên Trưởng ban Bảo đảm vật chất
huấn luyện, nghỉ hưu ở khu tập thể bờ sông, đều có mang theo tặng mỗi anh một
cái giường.
Các anh ấy rất xúc động cảm ơn Nhà trường.
22/12/1982
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Chú Bếp Cương” NXB Hội Nhà văn 2016)
0 comments:
Đăng nhận xét