Bảo Định Giang
Mồ côi mẹ
- lúc lên năm,
Ba em biệt
tích không tầm2 đâu ra,
Em không
biết nữa quê nhà
Nơi đâu
và lại ở xa hay gần.
Đời em cơ
cực trăm phần,
Ba nuôi
em bắt đỡ đần người ta,
Lần lần
em tuổi mười ba,
Em ham đi
học ai mà cho đi,
Nhỏ như
em chẳng thiếu gì,
Sớm trưa
cắp sách đi, về vui sao!
Dắt trâu
ăn cạnh bờ ao,
Chiều chiều
nhớ mẹ biết bao là buồn.
Một hôm
em trốn vô rừng,
Theo anh
đánh giặc, em mừng xiết bao.
Nghe anh
cắt nghĩa ngọt ngào:
"Làm
dân có nước, đồng bào phải thương".
Em đi
liên lạc dẫn đường,
Rảnh rang
lấy sách anh thường dạy cho.
"Chương
trình cứu quốc" mấy tờ,
Say sưa
em đọc không giờ nào thôi.
Em nay
lòng lại ấm rồi,
Em không
còn thấy mồ côi một mình!
Năm 1947
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”.
NXB QĐND 2000)
-----------------------------------
1 Tâm sự của
em Kiều, liên lạc viên Đội tuyên truyền Khu Tám.
2 Tầm: tìm, tiếng Nam Bộ.
0 comments:
Đăng nhận xét