Anh Ngọc (tặng các bạn tôi ở e132)
Đè lên
vai tôi cuộn dây năm mươi cân
Sức lực một
đời dồn xuống đôi chân
Đường thì
trơn núi non thì dốc ngược
Vũ trụ
thu vào trong mỗi bước
Chúng tôi
hành quân năm cây số mỗi ngày
Tấm lưng
còng cong như một cuộn dây.
Núi chọc
trời núi chắn cả làn mây
Đến cánh
chim cũng không bay qua được
Tiếng
chim ca đành dừng lại bên này
Đến ngọn
gió cũng không bay qua được
Gió mệt
nhoài vật vã ở trong cây
Nhưng
chúng tôi những chiến sĩ đường dây
Đỉnh núi
này phải băng qua bằng được
Đường dù
trơn lối lên dù dốc ngược
Dù chúng
tôi có gục xuống nơi đây
Tuổi hai
mươi vẫn lao về phía trước.
Dồn sức lực
cuối cùng lên mỗi bước
Tiếng nói
bây giờ là tiếng của bàn chân
Tiếng mười
ngón xòe ra bám đá
Đá xuyên
qua đôi đế dép vẹt mòn
Thoắt ngã
xuống đứng lên rồi lại ngã
Chúng tôi
gánh trên vai bao kẻ mất người còn
Đằng đẵng
những năm dài khuất bóng vợ con
Chúng tôi
gánh trên vai gầy sốt rét
Cái bật dậy
ngàn bàn chân xuất kích
Phút gầm
lên pháo dội xuống đầu thù
Chúng tôi
gánh những âm thanh chiến dịch
Cho ngày
về đây với gió vi vu.
Không còn
gì giúp được chúng tôi đâu
Giờ là
lúc chỉ chúng tôi với đất
Đất chìa
lưng nâng gánh nặng cuối cùng
Dẫu là đá
cũng không còn nguyên vẹn
Cuộn dây
tròn chúng tôi đỡ trên lưng
Cuộn dây
tròn như vòm trời úp sấp
Ôi giá
như được nằm xuống nơi này
Lòng nhẹ
nhõm gối đầu lên cỏ mát
Nhưng
gánh nặng này đâu thể trút cho ai
Dù chỉ là
cho đất
Vì một
khoảng trời âm thanh chưa tới được.
Không thể
quay lui và không được phép dừng.
Sẽ tới một
ngày những cuộn dây trên lưng
Ném lên
trời những âm thanh lanh lảnh
Tay điện
báo viên như có phép màu
Cái phích
cắm nối hai đầu trận đánh
Giữa muôn
trùng ngân một tiếng chuông reo.
Cái giọng
miền Trung chầm chậm lại mau mau
Ai ngóng
trông ai thương nhớ đã qua cầu
Êm ái thế
và nhẹ nhàng đến thế
Trái tim
đập trong ấy nghe khẽ khẽ
Náo động
những chân trời lên tiếng gọi nhau...
1980
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000)
0 comments:
Đăng nhận xét