Trần Thị Ngọ
Câu chuyện
nhỏ vô tình hai đứa quen nhau
Em đến với
anh như trong giấc mộng
Anh tìm
thấy em trong muôn vàn tín hiệu
Một tấm
lòng rất lính là em
Ơi cô báo
vụ anh không biết tên
Chỉ hẹn
hò qua phiên liên lạc
Dẫu năm
tháng chưa một lần gặp mặt
Nhưng bao
giờ anh cũng nhận ra em
Xa lắc xa
lơ mỗi đứa ở một đầu
Khoảng
cách ấy tính là bao cây số.
Anh vẫn
nghe rõ từng tín hiệu
Từ bàn
tay biết nói của em
Nghe bao
lần tín hiệu thân quen
Nhưng tiếc
rằng anh chưa biết mặt
Người ta
chụp hình nhau bằng mắt
Còn anh
chụp hình em qua tín hiệu âm thanh.
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những chặng đường tín hiệu”. NXB QĐND 2005)
0 comments:
Đăng nhận xét