Lê Thị Mây
Biển Đông
thở phập phồng
Đảo nhỏ
như phao nổi
Sóng chồm
cao sóng dội
Đảo nhỏ vẫn
điềm nhiên.
Mắt sáng
nhìn bốn bên
Chon von
cây đèn biển
Thâm trầm
và bền bỉ
Đảo
nghiêng về ngày mai.
Ngang
tàng sức con trai
Sải tay
bơi gió ngược
Chân đạp
ngàn đỉnh nước
Vầng trán
quên nắng mưa.
Bão xoáy
cồn câu thơ
Gọi tình
yêu đến ở
Tín hiệu
và ngọn cỏ
Giữa ngàn
xa lênh đênh.
Trăng mười
bốn lăn nghiêng
Trên ngực
trần đảo cháy
Thủy triều
dào dạt dậy
Chiếc hôn
nồng chưa tan.
Mây thả
áo nàng Bân
Cuối cầu
vồng bảy sắc
Đảo trông
lên phương Bắc
Bằng mắt
thần ra-đa.
Đảo xanh
ơi đảo xa
Rễ tranh
ăn mòn đá
Chim chài
nâu bắt cá
Uống cả
giọt mồ hôi.
Đứng canh
biển canh trời.
Ma-níp chờ
tung sóng
Cua đá ra
đợi sấm
Ngợp màu
cây ngụy trang.
Ngàn đảo
bủa rừng chông
Ôm kín thềm
lục địa
Vai kề
vai chiến sĩ
Đối mặt mọi
kẻ thù.
Ăng ten cắt
sương mù
Chòi canh
- chim báo bão
Làm trái
tim của đảo
Áo xanh
bao cuộc đời.
Năm 1980
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000)
0 comments:
Đăng nhận xét