Phạm Ngọc Cảnh
Trạm máy
chuyển về đâu
Núi ơi
nào có biết
Cô tổng
đài họ Quách
Cô tải ba
họ Bùi
Cô giăng
dây lém lỉnh
Khéo xòe
tay nín vịn
Suốt vòm
trời đang vui.
Cả vòm trời
đang trôi
Dập dờn
theo mái tóc
Trạm máy
thở khó nhọc
Mệnh lệnh
hút vào dây
Trận đồ
phơi quái đản
Giặc túa
ra bốn mặt
Đõ ong rừng
gặp nồm
Gánh gồng
xuôi xáo xác
Trẻ khóc
nẫu lưng già
Đặc công
và đại bác
Đang xoạc
chân xuống phà
Và nhịp
điệu trừng phạt
Đang luồn
rừng bung ra.
Cả vòm trời
quê hoa
Cứ thơm
vào ngực mở
Bàn tay
cô gái nhỏ
Xoắn xuýt
vào đôi dây
Sợi dây
thì mỏng mảnh
Mà âm
vang dính đầy
Mà gỡ ra
từng trận
Dìu trẻ
vào hang ẩn
Điều ngọn
lửa qua đèo
Điều ngọn
gió vít lũng
Giặc mịt
mùng lối ra
Lau giọt
máu đông chậm
Dưới bóng
một chồi hoa
Và đầu
dây lay mạnh
Vòm trời
trong thịt da.
Nắng ngày
sau la đà
Vòm trời
sâu lắng thế
Cô tổng
đài mảnh dẻ
Có bao giờ
thỏ thẻ
Với vòm
trời quê ta
Dây máy
chuyển đi rồi
Mùa thu
đang chín lại
Trạm máy
giờ xa ngái
Lúc vòm
trời đang vui
Bóng dây
còn như dệt
Lúc vòm
trời trong tôi
Hương rừng
bay quấn quýt
Trạm máy
của tôi ơi
Có điều
gì nhắn lại
Vòm trời
quen trống trải
Mà không
gian trộn đầy
Hương hồi
từ mái tóc
Hương hồi
từ đôi tay.
Cao Bằng, năm 1979
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000)
0 comments:
Đăng nhận xét