Nguyễn Thụy Kha
Sau trận
bom toạ độ
Người chiến
sĩ quân bưu không dậy nữa
Anh ngã
vào nôi êm rừng xanh
Chiếc ba
lô đầy thư và công văn
Nằm yên
thềm cỏ vắng
Hồn anh
hoá thành cô em áo trắng
Mang chiếc
ba lô và tin anh hy sinh
Tới các
miền mong ngóng
Câu chuyện
đọc từ lá thư cháy xém
Truyền
tay nhau hơi ấm người không quen
Thì thầm
về cô em không tên
Những người
quên mình giữ gìn mạch máu
Để các miền
xa xôi trong chiến đấu
Vẫn vô
hình tay nắm chặt tay nhau
Dẫu gian
lao
Tình người
không thất lạc
Còn bao
phong thư đi ra đi vào
Trạm quân
bưu không biết
Nằm trong
các ba lô kín mít
Nằm trong
ca bin lái xe
Nằm ở những
nơi sâu nhất
Trên tay
người đi, người về
Những người
đi ta trao chuyển lá thư
Hay ta nhận
lá thư từ bàn tay ấy
Ta rất
tin
Có thể là
chiến sĩ
Có thể là
chính uỷ
Tư lệnh
trưởng của ta
Một nhà
thơ già
Thoáng đường
mòn gặp gỡ
Sự tận tụy
vô tư
Làm cho tất
cả
Hóa cây cầu
nối những trái tim
Hoá đôi
cánh phong thư không tem
Ở chiến
trường anh đừng ngạc nhiên
Khi chợt
nhận phong thư qua bàn tay lạ
Điều kỳ
diệu chẳng hề bỡ ngỡ
Bởi mọi
người ta yêu
Và chính
ta trong tuyến lửa
Đều có
tâm hồn quân bưu
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những chặng đường tín hiệu”. NXB QĐND 2005)
0 comments:
Đăng nhận xét