Hà Phạm Phú
Mỗi lần cầm
ống nghe
Ngực áp
lên dòng âm thanh dịu mát
Từ lúc
nào chẳng biết
Anh nhớ
giọng em.
Và anh đợi
mong
Niềm đợi
mong của đồng hạn
Khát khô.
Giọng em
reo mưa
Dồn dập
trút mưa
Chợt đến
lại chợt di
Bất chợt
Anh không
sao giữ được
Giọng em
ánh sao lung linh
Giữa khoảng
đêm tròn chiếc ống nghe điện thoại.
Giọng em
sương đêm
Anh biết
chưa vương bụi bặm
Giọng em
như chim
Có lẽ em
tinh nghịch lắm
Giọng em
tia nắng
Ban
mai...
Em ở tổng
đài
Mỗi bận hỏi
bao giờ gặp lại
Em hẹn khẽ
khàng ngày mai
Em ơi em
để đợi đến ngày mai
Anh xin đứng
đây
Chân giầm
sương lạnh
Vai phủ
mây trắng núi
Dù cho
quân giặc bạo tàn
Anh vẫn đứng
mảnh rừng biên giới
Đốt lửa
đêm
Anh vẫn đứng
tự nguyện
Đợi ngày
mai.
Năm 1980
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000)
0 comments:
Đăng nhận xét