Nguyễn Duy (tặng các chiến sĩ gái báo vụ đánh dấu đường
bay)
Đứng trước
bản đồ
Là em cất
cánh
Em vào trận
đánh
Với cây
bút chì trên tay.
Tích
tích... tà tà... theo cánh sóng em bay
Bóng em
trải trên sông, trên núi
Hầm trực
chiến nơi đây chật chội
Đất nước
bao la hơn bất cứ nơi nào.
Từ hầm
sâu em lên tầng cao
Bên cánh
bay đồng đội
Lòng rưng
rưng mỗi lần qua Hà Nội
Thương
cha ông không được thấy bây giờ
Con cháu
đánh thù trên tầm Thánh Gióng
Trái tim
em cồn cào nhịp sóng
Khi em
men màu xanh mênh mông
Ngắm mạch
đất hồng
Chạy vào
Nam như một dòng máu đỏ
Em nghe
có tiếng mình trong đó
Tiếng bàn
chân rung cây Trường Sơn
Qua màu
xanh mạ non
Lại gặp
chị, gặp em tay cày, vai súng
Gặp mũ
rơm vàng lon ton tỏa nắng
Gửi lòng
mình theo cánh sóng em bay
Mỗi nét
chì lượn dưới bàn tay
Em dẫn
các anh xung trận
Em dồn giặc
vào kính ngắm
Chiến thắng
từ lòng đất đi xa.
Nghe rộn
ràng tích tích... tà tà...
Chỉ một lần
thôi, suốt đời anh nhớ
Có trận địa
không ầm súng nổ
Xác thù rụng
dưới bàn tay
Có những
tâm hồn cất cánh
Không giữa
mây trời vẫn vút cao bay.
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những dòng sông âm thanh”. NXB QĐND 2000)
0 comments:
Đăng nhận xét