Đặng Trường Lưu
Em cười,
súng khoác ngang vai
Tóc thơm
búi gọn em gài nhành hoa
Em đi đồng
lúa reo ca
Của em tất
cả quê nhà thân thương
Dập bèo mờ
sáng tinh sương
Chiều vui
bóng gội bên mương nước tràn
Cày bừa
thẳng tắp dọc ngang
Gánh gồng
đun đẩy thóc vàng níu chân
Dân làng
gọi: Gái đảm đang
Riêng anh
bảo: đóa trăng vàng là em!
Tháng 5/1967
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Dặm đường mưa nắng”. NXB Văn học 2021)
0 comments:
Đăng nhận xét