Phù Việt Trang (nhật ký chiến đấu)
Ngày 22-5-1975
Bầu trời Sài Gòn tắm mình rực rỡ dưới ánh nắng chiều.
Trên bến Bạch Đằng, âm thanh của các đoàn tàu về cặp bến rộn rã loang khắp hai
bờ sông. Trong vườn hoa ven sông từng cặp trai gái sánh vai nhau hoà vào đoàn
người quần áo đủ màu sắc dạo mát, càng làm tăng thêm vẻ đẹp và sức sống mới của
thành phố vừa được giải phóng. Họ không thể biết rằng, cùng lúc này, trên bến cảng
ngay nơi họ đang dạo chơi hai tàu tuần tiễu cao tốc của hải quân ta đang chuẩn
bị lên đường tiếp tục những trận đánh cuối cùng của cuộc chiến tranh. Chỉ có
chúng tôi, các chiến sĩ hải quân trên tàu mới rõ chuyến đi này về những quần đảo
phía tây, mảnh đất thiêng liêng cuối cùng Tổ quốc còn đang bị bọn tàn quân ngụy
cấu kết với bọn ngụy Lon Non Campuchia chiếm giữ.
15 giờ, tàu trưởng Hoàng Din ra lệnh lên đường. Chiếc
tàu tách bến bám theo biên đội, cờ hiệu trên tay chiến sĩ thông tin Phạm Ngọc
Cách phất lên truyền lệnh tới tàu bạn. Mọi người đều quay nhìn về bến Nhà Rồng
chào thành phố mang tên Bác như thầm hứa với Người: "Chúng con quyết giành
lại từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc để Bác vui lòng".
Ngày 5-6-1975
Dư âm của trận chiến đấu giải phóng quần đảo Thổ Châu
đang còn làm nức lòng đơn vị, hôm nay chúng tôi lại lên đường tiến về tham gia
giải phóng đảo Ông, đảo Bà. Đây là những hòn đảo nằm trong quần đảo cuối cùng của
Tổ quốc ta. Hai tuần trước đây bọn tàn quân địch từ các nơi chạy ra tụ tập thành
bọn cướp biển. Chúng tràn lên các đảo cướp bóc và tàn sát dã man đồng bào ta,
quấy nhiễu đường biển trong khu vực.
Trời càng về chiều sóng càng lớn, từng lớp nước trắng
xoá dựng đứng tràn qua mặt boong. Các chiến sĩ quần áo ướt hết, nước mặn nhớp
nháp khó chịu. Trên chòi cao của đài chỉ huy, Cách đưa ống nhòm quan sát mà
chưa tìm thấy đảo. Cách nghĩ tầm nhìn ngày càng thu ngắn lại, nếu không phát hiện
được vị trí đảo thì sẽ bị muộn giờ hoặc phải chiến đấu trong điều kiện bất ngờ.
Liên đội trưởng ra lệnh:
- Tất cả các đài quan sát tăng cường làm việc, nhanh
chóng báo cáo vị trí đảo!
Trong ống kính của Phạm Ngọc Cách hiện dần lên hai vệt
mờ mờ. Mỗi vệt cách nhau khoảng hai hải lý. Anh đối chiếu bản đồ rồi nhanh
chóng báo cáo:
- Hướng X, đã nhìn thấy đảo... Nam Tây Nam, hướng 360o
hai tàu địch chạy hướng về phía ta.
Biên đội trưởng truyền lệnh các cụm hoả lực sẵn sàng
chiến đấu, đội hình tàu chạy hàng dọc. Tiếng Cách vẫn vang lên dõng dạc các
thông số chính xác cho chỉ huy biên đội:
- Hoả lực 2 súng: 12,8 hai nòng, một cối 60 ly...
Cách vừa đánh tín hiệu hỏi thì bọn địch đã nổ súng, nước
dựng đứng trước mũi tàu, đạn bay xé gió trên đầu các chiến sĩ. Tàu ta gầm lên
tăng tốc độ chọn hướng tấn công. Tất cả các ụ súng đều phát hoả.
- Vị trí 4 đạn cao... Vị trí 3 bắn tốt... - Tiếng Phạm
Ngọc Cách xen giữa tiếng súng nổ, giúp các pháo thủ kịp thời chỉnh đường ngắm.
Lúc này tàu ta và tàu địch tiến rất gần nhau, đạn pháo xối ra. Mặt biển sôi
lên, trận chiến đấu mỗi lúc một ác liệt. Lửa đã bén lên mũi tàu 199. Các chiến
sĩ vừa đánh địch vừa dập lửa. Đạn pháo ta nã trúng chiếc đi đầu, khói bốc lên,
tàu địch quay đầu tháo chạy.
Cùng lúc đó, phối hợp tuyệt đẹp, chiếc 219 cắt một đường
chạy bất ngờ trút đạn vào đài chỉ huy chiếc đi sau, ngọn lửa bùng lên trùm kín
đài quan sát, tàu địch cũng vội vàng tháo lui. Nhưng chúng chạy không được xa,
một tiếng nổ làm rung chuyển mặt nước. Chiếc tàu giật lên từng hồi trong tiếng nổ
nối nhau và từ từ chìm xuống đáy biển. Anh emta reo hò đến khản cổ. Đó là lúc
17 giờ 14 phút ngày 5-6-1975.
Trên đài chỉ huy, Cách đánh tín hiệu chiến thắng vào
báo cho biên đội trở về. Vùng biển quanh đảo trở lại hiền hoà, tắm mình dưới
ánh nắng hoàng hôn rực rỡ của biển chiều.
P.V.T.
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Tín hiệu văn hóa – Tín hiệu tiến công”. NXB Công an nhân dân 2005)
0 comments:
Đăng nhận xét